câu chuyện của ông Nguyễn Hữu Tài - Thương binh
Tôi là Nguyễn Hữu Tài - sinh năm 1947, lớn lên khi đất nước còn chìm trong chiến tranh. Tuổi thơ của tôi gắn với những ngày chạy bom, những đêm trú hầm và cảnh làng quê xác xơ vì giặc giã. Chính những ký ức ấy đã hun đúc trong tôi ý chí: lớn lên phải cầm súng bảo vệ quê hương, đất nước.
Đến tuổi thanh niên, tôi viết đơn tình nguyện nhập ngũ. Ngày rời quê lên đường, cha mẹ chỉ kịp dặn dò vài câu ngắn gọn, nhưng ánh mắt thì đầy lo lắng và tin tưởng. Tôi hiểu rằng, phía sau lưng mình là gia đình, là quê hương; phía trước là nhiệm vụ thiêng liêng của người lính. Đơn vị tôi được biên chế chiến đấu ở một địa bàn ác liệt. Cuộc sống nơi chiến trường vô cùng gian khổ: ăn không đủ no, ngủ không đủ giấc, ngày đêm đối mặt với bom đạn và cái chết luôn cận kề. Ban ngày, chúng tôi bám công sự, quan sát địch; ban đêm cơ động, phục kích, đánh nhỏ lẻ để tiêu hao sinh lực địch. Dù gian khổ, nhưng tinh thần anh em lúc nào cũng vững vàng, tin tưởng vào ngày toàn thắng. Trong một trận đánh lớn, khi đơn vị đang tổ chức đánh chặn một mũi tiến công của địch, pháo bắn dồn dập vào trận địa. Khói lửa mù mịt, đất đá văng tung tóe. Tôi được giao giữ một vị trí then chốt. Khi đang cơ động thay đổi vị trí bắn, một quả đạn nổ gần, mảnh đạn găm vào người khiến tôi bị thương nặng, mất nhiều máu.
Giữa làn đạn, đồng đội đã kịp thời đưa tôi ra khỏi trận địa. Trên cáng thương, tôi vẫn nghe rõ tiếng súng phía sau, lòng nóng như lửa đốt vì không thể tiếp tục chiến đấu cùng anh em. Những ngày điều trị sau đó là quãng thời gian khó quên, khi tôi vừa chống chọi với đau đớn, vừa lo lắng cho đơn vị đang ở nơi tuyến lửa. Vết thương khiến tôi trở thành thương binh, mang di chứng suốt đời. Nhưng tôi chưa bao giờ coi đó là mất mát. Với tôi, đó là dấu ấn của một thời tuổi trẻ đã sống trọn vẹn vì Tổ quốc. Nhiều đồng đội của tôi đã anh dũng hy sinh, không kịp trở về nhìn thấy ngày đất nước hòa bình. Khi chiến tranh kết thúc, tôi trở về đời thường với thân thể không còn nguyên vẹn, nhưng tinh thần thì luôn vững vàng. Tôi tích cực lao động, tham gia công tác địa phương, giáo dục con cháu sống có trách nhiệm, biết ơn những người đã ngã xuống. Giờ đây, mỗi khi nhớ lại những năm tháng kháng chiến, tôi càng thấm thía giá trị của hòa bình. Tôi chỉ mong thế hệ trẻ hôm nay luôn ghi nhớ rằng: độc lập, tự do không tự nhiên mà có; đó là kết tinh của máu xương, của lòng yêu nước và ý chí kiên cường của bao thế hệ cha anh đi trước.



