câu chuyện của ông Nguyễn Hữu Thịnh - người nhiễm chất độc hóa học
Tôi sinh năm 1943, lớn lên trong những năm tháng đất nước còn chiến tranh. Khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn ác liệt, tôi tham gia nhiệm vụ phục vụ chiến đấu, góp sức cùng đơn vị và nhân dân bảo vệ tuyến hậu cần, vận chuyển lương thực, đạn dược cho chiến trường.
Những năm ấy, bom đạn không chỉ đến từ mặt đất mà còn từ trên không. Máy bay địch quần thảo ngày đêm, rải bom và phun chất độc hóa học xuống rừng núi, ruộng đồng. Chúng tôi khi đó chưa hiểu hết tác hại lâu dài của thứ hóa chất ấy. Chỉ biết rằng, sau mỗi đợt máy bay bay qua, cây cối héo rũ, lá rụng hàng loạt, không khí nồng nặc mùi lạ, da người rát bỏng, mắt cay xè. Trong những lần làm nhiệm vụ bám rừng, mở đường, vận chuyển hàng hóa, tôi và anh em nhiều lần phải đi qua những khu vực vừa bị địch phun rải chất độc. Không có đồ bảo hộ, chỉ che mặt bằng khăn vải ướt rồi tiếp tục công việc. Ai cũng nghĩ đơn giản: hoàn thành nhiệm vụ là trên hết, còn sức khỏe để sau. Chiến tranh kết thúc, tôi trở về quê hương Vân Bán, bắt tay vào lao động, xây dựng cuộc sống mới. Nhưng theo thời gian, sức khỏe của tôi ngày càng suy giảm. Những cơn đau kéo dài, cơ thể mệt mỏi, bệnh tật liên miên khiến tôi không còn đủ sức lao động như trước. Sau này, tôi được cơ quan chức năng xác định là người bị nhiễm chất độc hóa học trong thời gian tham gia kháng chiến.
Mang trong mình di chứng chiến tranh, cuộc sống có lúc rất khó khăn. Nhưng tôi luôn tự nhủ: mình còn sống, còn được trở về là may mắn hơn nhiều đồng đội đã mãi mãi nằm lại chiến trường. Tôi cố gắng vượt lên bệnh tật, tham gia các hoạt động phù hợp với sức khỏe, động viên con cháu chấp hành tốt chủ trương của Đảng, pháp luật của Nhà nước, sống nghĩa tình với xóm làng. Giờ đây, khi tuổi đã cao, mỗi lần nhớ lại những năm tháng kháng chiến, tôi càng thấm thía sự khốc liệt của chiến tranh và giá trị của hòa bình. Chất độc hóa học không chỉ tàn phá môi trường, mà còn để lại nỗi đau dai dẳng cho nhiều thế hệ. Tôi kể lại câu chuyện của mình để mong thế hệ trẻ hôm nay hiểu rằng: hòa bình, độc lập là điều vô cùng quý giá; hãy trân trọng hiện tại, sống có trách nhiệm và chung tay xây dựng quê hương Vân Bán ngày càng giàu đẹp, để những mất mát của chiến tranh không bao giờ lặp lại.



