câu chuyện của ông Nguyễn Hữu Trình - người nhiễm chất độc hóa học xã Vân Bán
Tôi là Nguyễn Hữu Trình, sinh năm 1947. Những năm tháng tham gia kháng chiến là quãng đời không thể nào quên đối với tôi. Khi ấy, tuổi đời còn rất trẻ, tôi cùng anh em đồng đội bám trụ ở những vùng rừng núi, căn cứ kháng chiến – nơi ngày đêm phải đối mặt không chỉ với bom đạn mà còn với những đợt rải chất độc hóa học của địch.
Có những ngày, máy bay địch bay thấp, rải xuống những làn sương mù trắng đục, mùi hắc nồng lan khắp núi rừng. Khi đó, chúng tôi chỉ biết dùng khăn che mặt, nhanh chóng trú ẩn, hoàn toàn không lường hết được hậu quả lâu dài của thứ chất độc ấy. Cây rừng héo úa, suối cạn dần, da dẻ ngứa ngáy, người mệt mỏi, nhưng nhiệm vụ thì không thể dừng lại. Chúng tôi vẫn phải bám địa bàn, giữ vững trận địa, đảm bảo thông tin, hậu cần và phục vụ chiến đấu. Sau mỗi đợt rải chất độc, nhiều đồng đội bị ốm nặng, sức khỏe suy giảm rõ rệt. Riêng tôi, khi ấy chưa thấy biểu hiện rõ ràng, chỉ nghĩ đó là những cơn mệt mỏi thông thường do chiến tranh gian khổ. Mãi về sau, khi đất nước hòa bình, những di chứng mới dần dần xuất hiện: sức khỏe giảm sút, cơ thể thường xuyên đau nhức, bệnh tật kéo dài, ảnh hưởng nghiêm trọng đến sinh hoạt và lao động.
Trở về quê hương sau chiến tranh, tôi tiếp tục cuộc sống đời thường như bao người khác. Thế nhưng, nỗi đau của chiến tranh không dừng lại ở đó. Chất độc hóa học đã âm thầm để lại hậu quả lâu dài, không chỉ với bản thân tôi mà còn ảnh hưởng đến gia đình. Có những lúc nhìn lại, tôi càng thấm thía hơn giá trị của hòa bình và sự hy sinh to lớn của biết bao thế hệ đã đi trước. Dù mang trong mình nỗi đau da cam, tôi chưa bao giờ oán trách hay bi quan. Tôi luôn tự nhủ phải sống kiên cường, giữ vững niềm tin, chấp hành tốt chủ trương của Đảng, chính sách, pháp luật của Nhà nước, tích cực tham gia các hoạt động tại địa phương trong khả năng của mình. Được sự quan tâm của Nhà nước và cộng đồng, đó là nguồn động viên lớn để tôi vượt qua khó khăn, tiếp tục vươn lên trong cuộc sống. Giờ đây, khi tuổi đã cao, mỗi lần kể lại những ký ức ấy, tôi chỉ mong thế hệ trẻ hôm nay hiểu rõ hơn về sự khốc liệt của chiến tranh, đặc biệt là hậu quả nặng nề của chất độc hóa học mà nhiều người lính và gia đình họ vẫn đang gánh chịu. Tôi mong rằng hòa bình sẽ mãi được giữ gìn, để không còn ai phải chịu những đau đớn như chúng tôi đã từng trải qua.



