Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

câu chuyện của ông Nguyễn Văn Tân - thương binh xã Vân Bán

Phú Thọ15/01/2026Đoàn xã Vân Bán (Đoàn xã Vân Bán)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi tên là Nguyễn Văn Tân. Đến giờ, trên cơ thể tôi vẫn còn mang những vết thương của chiến tranh, nhưng với tôi, đó không chỉ là nỗi đau, mà còn là dấu ấn của một thời tuổi trẻ đã sống và chiến đấu trọn vẹn cho Tổ quốc.

Năm ấy, tôi lên đường nhập ngũ khi tuổi đời còn rất trẻ. Rời quê hương, rời mái nhà đơn sơ, rời vòng tay cha mẹ, trong ba lô của tôi chỉ có vài bộ quần áo, lá thư gia đình gửi gắm và một niềm tin giản dị: đất nước phải được độc lập, quê hương phải được bình yên. Những ngày đầu ra chiến trường vô cùng gian khổ. Bom đạn dội xuống ngày đêm, rừng núi chập chùng, thiếu thốn đủ bề. Có những hôm cả đơn vị phải ăn cơm độn, uống nước suối cầm hơi, nhưng anh em vẫn động viên nhau cố gắng. Trong khói lửa chiến tranh, tình đồng chí, đồng đội trở thành chỗ dựa lớn nhất để chúng tôi vượt qua tất cả.

Tôi nhớ nhất một trận đánh ác liệt mà đơn vị tôi tham gia. Địch phản kích dữ dội, pháo nổ liên hồi, đất đá tung lên mù mịt. Giữa lúc ấy, tôi cùng đồng đội được lệnh xung phong giữ chốt. Chúng tôi hiểu rất rõ: nếu chốt này mất, phía sau là đồng bào, là làng mạc. Không ai lùi bước. Trong lúc chiến đấu, tôi bị mảnh đạn găm vào người. Cơn đau buốt chạy dọc cơ thể, máu ướt đẫm áo. Nhưng khi ấy, tôi không nghĩ đến bản thân mình, chỉ cố gắng bám trụ, hoàn thành nhiệm vụ. Đồng đội đã kịp thời đưa tôi ra khỏi trận địa. Có những người đã nằm lại vĩnh viễn nơi chiến trường, còn tôi may mắn được trở về, dù mang trong mình thương tật suốt đời.

Ngày hòa bình lập lại, tôi xuất ngũ trở về quê hương. Cuộc sống đời thường không ít khó khăn, nhưng chưa bao giờ tôi hối tiếc vì những năm tháng đã cống hiến. Tôi tự hào vì mình đã góp một phần nhỏ bé cho độc lập, tự do của Tổ quốc. Giờ đây, mỗi khi nhìn thế hệ trẻ lớn lên trong hòa bình, tôi chỉ mong các cháu biết trân trọng quá khứ, giữ gìn truyền thống và tiếp tụcxây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp. Những vết thương trên cơ thể tôi rồi sẽ theo tôi đến cuối đời, nhưng đó là minh chứng cho một thời tuổi trẻ đã sống trọn vẹn với hai chữ Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
câu chuyện của ông Nguyễn Văn Tân - thương binh xã Vân Bán | Câu chuyện thời hoa lửa