Câu chuyện của ông nội – ký ức chiến tranh
Ông nội ngồi bên hiên nhà, đôi chân run run vì vết thương cũ, giọng ông trầm lắng như đưa cháu trở về một thời khói lửa:
"Ngày ấy, ông mới ngoài đôi mươi, rời quê hương với ba lô nặng trĩu và lời hẹn với bà nội: 'Ngày hòa bình, anh sẽ trở về.’
Chiến trường khốc liệt lắm, bom đạn nổ rền, khói bụi mịt mù. Có những đêm nằm trong hầm, nghe tiếng pháo dội liên hồi, ông chỉ biết ôm chặt khẩu súng, nghĩ đến gia đình và quê hương. Đồng đội của ông – những người bạn cùng làng, cùng tuổi – nhiều người đã ngã xuống. Ông vẫn nhớ rõ ánh mắt họ, sáng lên niềm tin rằng sự hy sinh ấy sẽ đổi lấy tự do cho dân tộc.
Có lần, trong một trận đánh ác liệt, ông bị thương ở cánh tay. Đau lắm, nhưng ông không cho phép mình gục ngã. Ông nghĩ: 'Nếu mình ngã xuống, ai sẽ bảo vệ làng quê, ai sẽ giữ lời hứa với bà?' Chính niềm tin ấy đã giúp ông vượt qua.
Nhưng ký ức đau đớn nhất là một lần ông bị địch bắt. Chúng tra khảo, muốn ông khai ra vị trí đơn vị. Ông kiên quyết giữ im lặng. Trong cơn tức giận, một tên lính đã dùng búa đánh mạnh vào chân ông. Cơn đau buốt tận óc, máu chảy ướt cả ống quần. Ông ngất đi, nhưng vẫn không hé nửa lời. Vết thương ấy sau này không bao giờ lành hẳn, để lại di chứng khiến ông đi lại khó khăn cho đến tận bây giờ. Mỗi khi trái gió trở trời, chân ông lại đau nhức, nhắc ông nhớ về những ngày tháng khốc liệt.
Ngày đất nước hòa bình, ông trở về, mái tóc đã điểm bạc dù tuổi còn trẻ. Bà nội chạy ra đón, nước mắt rơi trên vai áo lính sờn cũ. Ông không nói gì nhiều, chỉ siết chặt tay bà, bởi tất cả những mất mát, những gian khổ, đều đã nằm lại phía sau.
Giờ đây, mỗi khi nhìn các cháu học hành, vui chơi trong hòa bình, ông thấy mọi hy sinh năm xưa đều xứng đáng. Ông chỉ mong các cháu hiểu rằng: hòa bình không tự nhiên mà có, nó được đánh đổi bằng máu và nước mắt của biết bao người."


