Người có công giúp đỡ cách mạng

Câu chuyện của ông nội tôi

Câu chuyện kể lại ký ức của một cựu chiến binh về những năm tháng kháng chiến gian khổ nhưng đầy tinh thần yêu nước và tình đồng đội sâu sắc. Qua lời kể chân thực về cuộc sống nơi chiến trường, sự hy sinh của đồng đội và niềm tin vào ngày đất nước hòa bình, câu chuyện giúp thế hệ trẻ hiểu hơn về giá trị của độc lập, tự do và biết trân trọng cuộc sống hôm nay.

Lào Cai19/05/2026Nguyễn Hồng Quân (TDP Đồng Tiến, phường Văn Phú)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong căn nhà nhỏ nằm bên sườn đồi, ông nội tôi – một cựu chiến sĩ già tóc đã bạc trắng – chậm rãi rót chén trà nóng rồi bắt đầu kể cho các cháu nghe về những năm tháng kháng chiến mà ông không bao giờ quên.

Ông nói:

“Các cháu bây giờ được sống trong hòa bình, có điện sáng, có cơm no áo ấm, chứ ngày xưa gian khổ lắm…”

Ông ngừng lại một chút, đôi mắt nhìn xa xăm như đang trở về với quá khứ.

“Năm đó ông mới tròn mười tám tuổi. Giặc đánh phá ác liệt, làng quê tan hoang. Một buổi chiều, sau trận càn của địch, cả xóm chỉ còn khói đen nghi ngút. Ông nhìn thấy mẹ mình ôm em nhỏ chạy trong tiếng bom nổ mà lòng đau như cắt. Chính ngày hôm ấy, ông quyết định theo bộ đội.”

Những ngày đầu tham gia kháng chiến, ông cùng đồng đội sống giữa rừng sâu. Cơm không đủ ăn, áo không đủ mặc. Có những đêm mưa rét, cả tiểu đội chỉ có một tấm chăn mỏng đắp chung. Vậy mà ai cũng lạc quan.

Ông cười nhẹ:

“Hồi đó vui lắm. Một củ sắn cũng chia nhau từng miếng. Có đồng chí bị sốt rét run cầm cập nhưng vẫn hát để động viên anh em.”

Rồi giọng ông chùng xuống khi kể về trận đánh năm 1972.

“Hôm ấy đơn vị ông nhận nhiệm vụ giữ cây cầu huyết mạch để đoàn xe tiếp viện đi qua. Máy bay địch quần thảo từ sáng đến tối. Đất đá rung chuyển, bom nổ liên hồi.”

Ông đưa bàn tay run run chỉ vào vết sẹo dài trên cánh tay.

“Vết này là mảnh bom để lại đó.”

Trong trận chiến ấy, người đồng đội thân nhất của ông – ông Thành – đã hy sinh. Ông kể, lúc bị thương nặng, ông Thành vẫn nắm chặt tay ông mà nói:

‘Dù có thế nào cũng phải giữ được cây cầu… Đất nước mình nhất định sẽ hòa bình.’

Nói đến đây, giọng ông nghẹn lại. Cả căn phòng im phăng phắc.

“Sau trận đó, đơn vị giữ được cầu. Đoàn xe tiếp viện an toàn vượt qua. Nhưng ông Thành và nhiều đồng đội khác mãi mãi nằm lại nơi chiến trường…”

Ngoài sân, gió chiều khẽ lay những tán cây. Chúng tôi ngồi im nghe ông kể, ánh mắt đầy xúc động.

Ông chậm rãi kết thúc câu chuyện:

“Chiến tranh đau thương lắm các cháu ạ. Nhiều người đã ngã xuống để đất nước có ngày hôm nay. Vì thế các cháu phải biết trân trọng hòa bình, sống tử tế và cố gắng học hành để xây dựng quê hương.”

Nói rồi, ông nhìn lên bầu trời chiều đang dần chuyển đỏ. Trong đôi mắt người lính già, ký ức về một thời hoa lửa vẫn còn nguyên vẹn như mới hôm qua.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Câu chuyện của ông nội tôi | Câu chuyện thời hoa lửa