Câu chuyện của Phạm Tiến Duật-NDC
Trong những năm ác liệt của Chiến tranh Việt Nam, Phạm Tiến Duật vừa là người lính, vừa là nhà thơ hoạt động trên tuyến đường Trường Sơn. Ông sống cùng những người lính lái xe – những con người ngày đêm vận chuyển hàng hóa, vũ khí qua mưa bom bão đạn. Có lần, ông đi cùng một tiểu đội xe vận tải. Sau một trận không kích, nhiều chiếc xe bị hư hỏng nặng, kính chắn gió vỡ tan.
Trong những năm ác liệt của Chiến tranh Việt Nam, Phạm Tiến Duật vừa là người lính, vừa là nhà thơ hoạt động trên tuyến đường Trường Sơn.
Ông sống cùng những người lính lái xe – những con người ngày đêm vận chuyển hàng hóa, vũ khí qua mưa bom bão đạn.
Có lần, ông đi cùng một tiểu đội xe vận tải. Sau một trận không kích, nhiều chiếc xe bị hư hỏng nặng, kính chắn gió vỡ tan.
Thế nhưng điều khiến ông ngạc nhiên là:
Những người lính không hề bi quan
Họ vẫn cười nói, trêu đùa nhau
Một anh lái xe vừa lau bụi trên mặt, vừa nói:
“Xe không kính thì nhìn đường cho rõ hơn!”
Câu nói tưởng như đùa ấy lại phản ánh tinh thần lạc quan đến kỳ lạ của họ.
Họ tiếp tục lái xe:
Gió thổi thẳng vào mặt
Bụi đường phủ kín tóc
Mưa tạt ướt cả người
Nhưng đoàn xe vẫn lăn bánh, không dừng lại.
Chính từ những trải nghiệm ấy, Phạm Tiến Duật đã viết nên bài thơ nổi tiếng Bài thơ về tiểu đội xe không kính.
Trong đó có những hình ảnh rất thật:
Không kính, không đèn
Nhưng đầy ý chí và niềm tin



