câu chuyện của thương binh
rong buổi sinh hoạt truyền thống tại sân trường, không khí trở nên lắng lại khi thầy tổng phụ trách giới thiệu:
“Hôm nay, nhà trường vinh dự được đón bác Nguyễn Văn Hạnh, sinh năm 1954, thương binh từng tham gia kháng chiến chống Mỹ cứu nước, đến giao lưu và kể chuyện truyền thống.”
Người thương binh bước lên bục. Dáng ông đã già, mái tóc bạc trắng, bước đi chậm rãi nhưng ánh mắt vẫn ánh lên sự kiên nghị của một người lính từng đi qua chiến tranh.
Ông nhìn xuống hàng học sinh, giọng trầm ấm vang lên:
“Các cháu học sinh thân mến, bác sinh năm 1954, khi đất nước còn đang chiến tranh, bác cũng giống như các cháu bây giờ – cũng có ước mơ được học hành, được sống yên bình. Nhưng khi Tổ quốc cần, bác đã tạm gác lại tất cả để lên đường nhập ngũ.”
Ông dừng lại một chút, như để nhớ về ký ức xa xưa:
“Những năm tháng ấy gian khổ lắm. Hành quân rừng núi, thiếu thốn đủ bề, sốt rét, đói rét, bom đạn luôn rình rập. Có những trận đánh diễn ra giữa mưa bom bão đạn, đồng đội ngã xuống ngay bên cạnh mình…”
Giọng ông chùng xuống:
“Có lần bác bị thương rất nặng. Khi ấy chỉ nghĩ một điều duy nhất: phải sống để còn thấy ngày đất nước hòa bình. Và bác đã may mắn trở về, nhưng mang trên mình vết thương của chiến tranh.”
Ông khẽ đặt tay lên ngực, nơi tấm huân chương gắn trên áo:
“Những vết thương ấy nhắc bác nhớ rằng hòa bình hôm nay không phải tự nhiên mà có. Đó là máu, là nước mắt, là tuổi trẻ của biết bao thế hệ cha anh đã hy sinh.”
Ông nhìn xuống học sinh, ánh mắt ấm áp hơn:
“Bác kể lại không phải để các cháu buồn, mà để các cháu hiểu và trân trọng cuộc sống hôm nay. Các cháu được đến trường, được học tập trong hòa bình – đó là điều rất thiêng liêng.”
Giọng ông dứt khoát hơn:
“Bác mong các cháu hãy cố gắng học tập thật tốt, rèn luyện đạo đức, sống có trách nhiệm. Mai này lớn lên, dù làm gì cũng hãy nhớ góp sức xây dựng quê hương, đất nước ngày càng giàu đẹp.”
Cả sân trường lặng đi trong giây lát, rồi tiếng vỗ tay vang lên dài và ấm áp.
Ông Nguyễn Văn Hạnh mỉm cười hiền hậu:
“Thời chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức và trách nhiệm thì còn mãi. Và tương lai đất nước… chính là ở các cháu hôm nay.”


