câu chuyện của thương binh La Văn Bình
Năm 1968 Trên tuyến đường Trường Sơn mịt mùng bom đạn, cô thanh niên xung phong Nguyễn Thị Hòa vừa tròn hai mươi tuổi. Công việc mỗi ngày của Hòa là cùng đồng đội san lấp hố bom, mở đường cho những đoàn xe chở vũ khí vào chiến trường miền Nam.
Có lần, máy bay Mỹ đánh phá suốt nhiều giờ. Khi tiếng bom vừa dứt, cả đội lại lao ra mặt đường. Đất đá còn nóng bỏng, khói bom vẫn nghi ngút. Một chiến sĩ lái xe bị thương nặng, Hòa cùng đồng đội cõng anh vượt gần hai cây số trong mưa bom đến trạm quân y.
Ít ngày sau, người lái xe quay lại đơn vị, mang theo một cành hoa sim tím.
Anh nói:
"Hoa sim mọc trên đỉnh đồi vừa bị bom cày nát. Nó vẫn nở. Giống như các em vậy."
Hòa cười rất tươi rồi cắm cành sim lên ba lô.
Ba ngày sau, trong một trận bom khác, Hòa mãi mãi nằm lại bên con đường mà chị đã nhiều lần vá lại.
Sau hòa bình, đồng đội trở về tìm được chiếc ba lô cũ. Cành sim đã khô nhưng vẫn còn nguyên màu tím nhạt.
Mỗi mùa sim nở trên Trường Sơn, người ta lại nhắc đến cô gái tuổi hai mươi đã hóa thành một đóa hoa giữa thời hoa lửa.



