Câu chuyện của Trần Hoàng Linh
Dân quân nơi biên ải
Chúng tôi quen địa hình rừng núi, nên được giao nhiệm vụ dẫn đường cho bộ đội. Ban ngày ẩn trong rừng, ban đêm men theo lối mòn tiếp tế lương thực.
Có lần đang dẫn đường, bất ngờ pháo rơi phía trước. Chúng tôi phải vòng qua sườn núi đá tai mèo sắc nhọn, chân rớm máu nhưng không ai kêu.
Tôi hiểu rằng nếu mình chậm một bước, bộ đội phía trước sẽ thiếu đạn, thiếu gạo.
Sau chiến tranh, tôi trở lại làm nương. Nhưng mỗi khi nghe tiếng gió thổi qua rừng, tôi vẫn nhớ những đêm hành quân lặng lẽ giữa khói lửa.


