Câu chuyện của Trần Thị Lý-NDC
Trong những năm 1967–1968, Trần Thị Lý là y tá kiêm thanh niên xung phong tại một trạm tiếp vận ở vùng núi Quảng Bình, gần tuyến đường Trường Sơn. Một lần, đơn vị của cô nhận lệnh chuyển thương binh từ chiến trường trở về nơi an toàn. Trên đường đi, trời mưa to, đường trơn trượt, nhiều cầu nhỏ đã bị bom đánh hỏng.
Trong những năm 1967–1968, Trần Thị Lý là y tá kiêm thanh niên xung phong tại một trạm tiếp vận ở vùng núi Quảng Bình, gần tuyến đường Trường Sơn.
Một lần, đơn vị của cô nhận lệnh chuyển thương binh từ chiến trường trở về nơi an toàn. Trên đường đi, trời mưa to, đường trơn trượt, nhiều cầu nhỏ đã bị bom đánh hỏng.
Trần Thị Lý kể lại:
“Chúng tôi vừa khiêng cáng, vừa tránh bom. Có lúc phải băng qua suối sâu, nước chảy xiết. Tôi nhìn các anh thương binh và tự nhủ: dù sợ hãi, không thể bỏ họ lại.”
Trong suốt chuyến đi, cô phải liên tục động viên các đồng đội:
Hát nhẹ để giữ tinh thần
Thay nhau khiêng cáng qua đoạn khó
Luôn nhìn nhau để đảm bảo không ai bỏ lại phía sau
Sau chuyến đi đó, tất cả thương binh đều an toàn. Trần Thị Lý kể:
“Ngày hôm ấy, tôi hiểu rằng, trong chiến tranh, sức mạnh không chỉ đến từ súng đạn, mà từ tinh thần đoàn kết và lòng can đảm của con người.”



