Câu chuyện của Trịnh Nguyễn Hoàng An
Người dân Cao Bằng trong lửa đạn
Tôi là người dân xã biên giới Trùng Khánh, Cao Bằng. Khi chiến sự nổ ra đầu năm 1979, tôi mới 19 tuổi.
Chúng tôi không phải bộ đội chính quy, nhưng ai cũng thành dân quân. Ban ngày sơ tán người già và trẻ nhỏ, ban đêm tải đạn, tải thương cho bộ đội.
Tôi còn nhớ một buổi chiều, pháo bắn trúng trường học cũ. Khói bụi mù trời. Anh Hòa – dân quân xã – đã lao vào cứu hai em nhỏ còn mắc kẹt. Anh bị mảnh pháo găm vào ngực. Trước khi mất, anh chỉ nói: “Đừng để chúng qua suối…”
Suối ấy là ranh giới cuối cùng của bản làng chúng tôi.
Sau chiến tranh, bản làng chỉ còn lại đống gạch vụn. Nhưng người dân không bỏ đất. Chúng tôi dựng lại nhà cửa trên nền cũ. Mỗi lần nhìn lên cột mốc biên giới, tôi lại nhớ đến những người đã nằm lại.


