Cựu chiến binh

Câu chuyện cựu chiến binh Trịnh Đình Thủy

Câu chuyện về trận chiến tại Tây Nguyên

Thanh Hóa02/02/2026Phạm Văn Lâm (xã Ngọc Lặc)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi tên là Trịnh Đình Thủy, sinh ngày 13 tháng 10 năm 1955. Tôi nhập ngũ tháng 5 năm 1972, trở thành người lính trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước vô cùng anh dũng của dân tộc Việt Nam. Trong những năm tháng quân ngũ, tôi đã trực tiếp tham gia ba chiến dịch lớn: Chiến dịch Cánh đồng Chum – Xiêng Khoảng (1971–1972), Chiến dịch Tây Nguyên tháng 3 năm 1975, và Chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử năm 1975.

Quê hương tôi là xã Minh Sơn, tỉnh Thanh Hóa, cái nôi của phong trào tòng quân đánh Mỹ, một xã Anh hùng Lực lượng vũ trang trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Tuổi trẻ chúng tôi khi ấy, mới 16 tuổi, đã nô nức làm đơn xin vào bộ đội để được cầm súng đánh Mỹ. Ngày nhận lệnh nhập ngũ, chúng tôi vô cùng tự hào khi được bố mẹ, thầy cô giáo và bạn bè tiễn đưa, giao quân cho đơn vị trong niềm tin và kỳ vọng.

Động lực khiến tôi rời quê hương, tạm biệt gia đình để lên đường chiến đấu bắt nguồn từ chính truyền thống quê hương anh hùng. Với chúng tôi, mỗi thanh niên khi trưởng thành được cầm súng ra trận không chỉ là trách nhiệm, mà còn là niềm vui, niềm tự hào của bản thân và của quê hương.

Cuộc sống của thanh niên thời kỳ chiến tranh gắn liền với phong trào Đoàn sôi nổi và mạnh mẽ. Tổ chức Đoàn khi ấy tổ chức nhiều hoạt động thiết thực như mít tinh đả đảo đế quốc Mỹ, biểu dương và ca ngợi các anh hùng dân tộc: Quang Trung, Trần Hưng Đạo, Kim Đồng, Lê Văn Tám, Nguyễn Viết Xuân. Trong hoàn cảnh chiến tranh, kinh tế vô cùng khó khăn: mỗi tháng chỉ được vài cân gạo, còn lại phải ăn sắn, ngô, khoai. Vừa sản xuất, vừa chiến đấu. Mọi người trưởng thành đều tham gia dân quân, tập bắn súng, đào hầm, làm trận địa để bắn máy bay Mỹ.

Đời quân ngũ, ở đâu cũng có kỷ niệm và nỗi nhớ, nhưng để lại nỗi đau và nỗi nhớ suốt đời tôi chính là trận đánh mở màn Chiến dịch Tây Nguyên ngày 10 tháng 3 năm 1975. Khi ấy, tiểu đội tôi được giao nhiệm vụ chiếm giữ sân bay trực thăng tại tiểu khu Đắk Lắk, cạnh kho Mai Hắc Đế. Cuộc chiến diễn ra vô cùng ác liệt, bốn phía đều có địch. Tiểu đội chúng tôi đã chiến đấu hết sức anh dũng. Anh Vũ Văn Minh, Chuẩn úy, Trung đội trưởng, đã trúng đạn và hy sinh trong chính cánh tay tôi. Chiến sĩ Trần Minh Chính, còn rất trẻ, đã hy sinh ngay dưới chân hàng rào tiểu khu. Những hình ảnh ấy mãi mãi không thể phai mờ trong ký ức tôi.

Trong chiến tranh, tinh thần đoàn kết và tình đồng chí, đồng đội được thể hiện sâu sắc hơn bao giờ hết. Anh em trong chiến đấu miếng cơm sẻ đôi, cọng rau cắn nửa, sẵn sàng giành phần chết cho mình, nhường phần sống cho đồng đội. Đó là tình cảm thiêng liêng, cao quý nhất của người lính nơi chiến trường.

Nhìn lại chặng đường đã qua, tôi thấy tuổi trẻ của mình gắn liền với chiến tranh loạn lạc, nơi tinh thần dân tộc và ý chí chiến đấu chống quân thù luôn là điều trước hết và trên hết.

Gửi tới thế hệ thanh niên hôm nay, tôi muốn nói rằng: ai cũng có một thời tuổi trẻ, ai cũng có một ước mơ. Hãy mơ đến những điều tốt đẹp, để làm rạng rỡ gia đình, rạng rỡ quê hương, đất nước.

Ngày nay, chúng ta đang sống trong thời kỳ “Công dân số”. Đồng chí Tổng Bí thư Tô Lâm đã phát động toàn dân tham gia bình dân học vụ số. Tôi mong rằng mọi người Việt Nam, đặc biệt là thế hệ trẻ, sẽ tiên phong, tích cực tu dưỡng, rèn luyện và học tập, nắm vững khoa học kỹ thuật, để đất nước Việt Nam tiến lên sánh vai với các cường quốc năm châu trên thế giới.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Câu chuyện cựu chiến binh Trịnh Đình Thủy | Câu chuyện thời hoa lửa