Cựu Thanh niên xung phong

Câu chuyện Cựu thanh niên xung phong Nguyễn Thị Thơm

Người phụ nữ giữ lửa – Câu chuyện về Cựu thanh niên xung phong Nguyễn Thị Thơm

Phú Thọ08/12/2025Trương Thị Thủy (Đoàn xã Sơn Đông)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những con người sống rất lặng lẽ, bình dị, nhưng câu chuyện đời họ lại sáng lên như một ngọn lửa ấm, khiến ai nghe cũng nghẹn lại.
Ở xã Sơn Đông, người ta vẫn nhắc đến cựu Thanh niên xung phong Nguyễn Thị Thơm, sinh năm 1965, với tất cả sự trân trọng và cảm mến. Một đời người, bà không lập gia đình, chẳng có lấy một đứa con, nhưng lại có một thanh xuân rực sáng mà nhiều thế hệ ngưỡng mộ.

1. Tuổi 17 viết tiếp trang sử của những người đi trước

Nguyễn Thị Thơm sinh ra và lớn lên trong những năm đất nước còn nhiều khó khăn. Cha mất sớm, mẹ lam lũ nuôi đàn con bằng đôi bàn tay chai sần.

Đến năm 17 tuổi – cái tuổi đáng lẽ để mơ mộng và yêu thương – cô gái nhỏ Nguyễn Thị Thơm đã tự tay ghi tên mình vào lực lượng Thanh niên xung phong với lý do đơn giản:

“Nhà nghèo thì nghèo, nhưng đất nước gọi thì mình phải đi.”

Ngày Thơm khoác ba lô rời quê, mẹ bà đưa tay gạt nước mắt mà nói:
“Nhà mình chỉ có con là con gái, nhưng mẹ không giữ.
Đi mạnh khỏe, con nhé!”

2. Con đường của lửa – những ngày làm TNXP

Thơm được phân vào đội TNXP làm nhiệm vụ vận chuyển lương thực, san lấp hố bom, mở đường cho xe cơ giới. Công việc nặng nhọc, nhưng chưa bao giờ bà kêu khó hay sợ hãi.

• Nắng như rang, mưa như trút

Đường Trường Sơn khi ấy đầy bụi đỏ, những vệt bom còn mới lắm. Thơm cùng anh chị em TNXP đi bộ hàng chục cây số mỗi ngày.
Có đêm, vừa đặt lưng xuống võng đã nghe tiếng máy bay lao qua, cả đội phải vùng dậy chạy vào hầm tránh bom.

• Lần đầu đối diện cái chết

Một buổi chiều, khi đang san lấp đường sau trận bom, nhóm Thơm nghe tiếng nổ lớn phía trên. Một chị TNXP bị đá văng vào người, ngã gục.
Thơm quỳ xuống ôm lấy chị, bàn tay run run:

“Chị ấy chỉ kịp gọi tên mẹ…
Tuổi xuân của chị nằm lại Trường Sơn hôm đó.”

Trận đó, Thơm khóc đến khản tiếng. Nhưng hôm sau, bà vẫn đứng lên, tiếp tục nhiệm vụ.

• Bệnh sốt rét – kẻ thù thầm lặng

Bà từng bị sốt rét rừng hành cho đến mê man. Đồng đội lót lá làm chiếu, lấy khăn chườm nước lên trán cho Thơm.
Có lúc tưởng không qua khỏi, nhưng bà vẫn gượng dậy:

“Còn sống thì còn làm được việc cho nước.”

3. Trở về giữa đời thường – lưng còng trước tuổi

Năm 1984, Thơm phục viên trở về Sơn Đông. Tấm thân gầy guộc, sắc mặt xanh vì bệnh sốt rét rừng, đôi tay chai sần vì xẻ núi mở đường… Nhìn con gái, mẹ bà chỉ ôm và nói:

“Con còn sống về được là quý rồi.”

Sức khỏe yếu, nghề nghiệp không ổn định, Thơm lặng lẽ làm ruộng rồi làm thuê để sống.
Tuổi xuân vụt qua như cơn gió. Những năm đẹp nhất của đời người, bà gửi lại Trường Sơn.

4. Vì sao bà không lập gia đình?

Nhiều người trong làng thương bà, từng muốn mai mối, nhưng Nguyễn Thị Thơm chỉ cười hiền:

“Tôi bệnh tật từ ngày ở chiến trường về.
Tôi sợ khổ người khác… thôi, tôi ở vậy cho thanh thản.”

Nói vậy, nhưng ai cũng hiểu:
Thanh xuân bà đã thuộc về đất nước.
Trái tim bà đã dành trọn cho những đồng đội nằm lại Trường Sơn.

Bà ở vậy, không phải vì không muốn, mà vì:

  • bệnh sốt rét tái phát nhiều lần,

  • sức khỏe yếu,

  • cuộc đời quá nhiều thiệt thòi sau chiến tranh.

  • 5. Người phụ nữ của những nghĩa tình

    Không chồng, không con, nhưng bà Thơm chưa bao giờ cô đơn.
    Bà sống chân thành, chan hòa, được xóm làng thương mến.

    Trong các hoạt động của Hội Cựu TNXP xã Sơn Đông, bà luôn có mặt đầu tiên:

    • đi thăm đồng đội ốm đau,

  • vận động gây quỹ nghĩa tình,

  • kể chuyện truyền thống cho thanh thiếu nhi.

  • Bà bảo:

    “Tôi sống được đến hôm nay là nhờ đồng đội, nhờ bà con làng xóm.
    Có gì giúp được ai là tôi giúp thôi.”

    6. Lời nhắn gửi thế hệ trẻ

    Dù tuổi đã ngoài 60, mái tóc bạc dần, nhưng mắt bà vẫn sáng mỗi khi nhắc chuyện năm xưa.
    Khi được hỏi điều mong muốn nhất, bà chỉ nhẹ nhàng:

    “Tôi chỉ mong các cháu bây giờ biết yêu hòa bình,
    biết quý từng ngày mình đang sống.
    Cả đời chúng tôi đã đánh đổi cho điều đó.”

    Nguyễn Thị Thơm – người phụ nữ dành tuổi xuân cho Tổ quốc, dành cuộc đời còn lại cho nghĩa tình.

    Không gia đình, không con cái, nhưng bà có một thanh xuân oanh liệt và một nhân cách cao đẹp, khiến ai gặp cũng kính trọng, cảm phục.

    Bạn cũng đang lưu giữ
    một câu chuyện lịch sử?

    Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

    Gửi câu chuyện của bạn