Cậu chuyện Cựu TNXP Hoàng Văn Sỹ
người giữ mốc biên cương
Sau chiến tranh biên giới năm 1979, tôi tình nguyện vào lực lượng biên phòng và gắn bó với đường biên suốt hơn hai mươi năm.
Những năm đầu thập niên 1980, vùng biên giới phía Bắc vẫn còn nhiều bất ổn. Làng mạc hoang tàn sau chiến sự. Người dân vừa sản xuất, vừa lo phòng vệ. Chúng tôi dựng lại đồn, tổ chức tuần tra hằng ngày.
Công việc của người lính biên phòng không chỉ cầm súng. Chúng tôi giúp dân làm ruộng, sửa trường học, vận động bà con không vượt biên trái phép. Có những ngày đông rét cắt da, sương mù dày đặc che kín lối đi. Đường tuần tra phải leo qua núi đá tai mèo sắc nhọn, chỉ sơ sẩy là trượt ngã.
Tôi nhớ lần đầu được phân công phụ trách một cột mốc biên giới. Đó là cột mốc nằm trên đỉnh đồi cao, cách đồn gần hai giờ đi bộ. Khi đặt tay lên cột mốc bằng đá, tôi cảm nhận rõ trách nhiệm của mình. Phía sau lưng là quê hương, là gia đình.
Có lần trong ca tuần tra đêm, chúng tôi phát hiện nhóm người lạ xâm nhập trái phép. Sau nhiều giờ truy đuổi trong rừng, chúng tôi bắt giữ được họ mà không để xảy ra nổ súng. Thành công ấy khiến tôi hiểu rằng giữ gìn biên giới không chỉ bằng vũ lực, mà còn bằng sự kiên trì và tỉnh táo.
Nhiều đồng đội của tôi đã hy sinh trong khi làm nhiệm vụ. Họ không ngã xuống trong những trận đánh lớn, nhưng lặng lẽ nằm lại nơi rừng sâu, khi làm nhiệm vụ bảo vệ chủ quyền.
Những năm sau này, khi quan hệ hai nước dần bình thường hóa, biên giới trở nên yên bình hơn. Chợ phiên lại họp đông vui, trẻ em hai bên cùng cắp sách đến trường.
Năm tôi về hưu, tôi trở lại thăm cột mốc năm xưa. Nó vẫn đứng đó, lặng lẽ giữa gió núi. Tôi đặt tay lên mặt đá lạnh và thầm nhủ: tuổi trẻ của mình đã gửi lại nơi này, và tôi không hối tiếc.



