CÂU CHUYỆN: “ĐẠI BÀNG TRỜI VIỆT NAM”
Ngày ấy, ở vùng quê Lấp Vò, Đồng Tháp, có một cậu bé tên là Nguyễn Văn Bảy. Thuở nhỏ, Bảy rất nghèo, phải đi chăn vịt, làm ruộng, làm thuê phụ giúp gia đình. Nhưng trong đôi mắt đen sáng của cậu luôn có một ước mơ đặc biệt: được bay trên bầu trời.
Khi chiến tranh chống Mỹ nổ ra, Bảy tình nguyện nhập ngũ. Nhờ sự kiên trì và ý chí mạnh mẽ, anh được chọn sang nước ngoài học lái máy bay tiêm kích. Ngày đầu tiên ngồi trong buồng lái, Bảy xúc động nói: “Con chim cũng phải tập bay. Con người cũng vậy. Mình phải bay để bảo vệ bầu trời Tổ quốc.”
Sau khi trở về nước, Nguyễn Văn Bảy được biên chế vào Trung đoàn Không quân Tiêm kích 923, lái chiếc MiG-17 nhỏ bé nhưng cực kỳ linh hoạt. Dù chiếc máy bay của anh thua kém nhiều loại máy bay hiện đại của Mỹ, Bảy vẫn tự tin:
“Quan trọng là trái tim người chiến sĩ, không phải vũ khí mạnh hay yếu.”
Ngày 19 tháng 5 năm 1967, anh Bảy đã lập nên một chiến công chấn động: dùng chiếc MiG-17 đơn giản của mình bắn rơi một chiếc F-4 hiện đại của Mỹ. Những ngày sau đó, mỗi trận đánh của anh đều khiến địch khiếp sợ.
Trong tổng cộng 7 lần bắn rơi máy bay Mỹ, Nguyễn Văn Bảy luôn là người bay thấp nhất, liều lĩnh nhất, dũng cảm nhất. Đồng đội kể rằng: “Anh Bảy không sợ gì cả. Anh chỉ sợ máy bay địch phá hoại đất nước mình.”
Một lần, trong một trận không chiến dữ dội, máy bay của anh bị bắn trúng. Khói bốc lên mù mịt, nhưng Bảy vẫn cố gắng điều khiển chiếc MiG quay đầu về hướng Tổ quốc. Đồng đội hỏi qua bộ đàm:
– Anh Bảy, anh có nhảy dù không?
Anh bình thản đáp:
– Máy bay còn điều khiển được, tôi còn bay về được!
Nhờ bản lĩnh thép ấy, anh đã đáp xuống an toàn.
Sau khi nghỉ hưu, Nguyễn Văn Bảy trở về quê, lại làm nghề… trồng lúa và nuôi cá như thuở nhỏ. Khi được hỏi vì sao một anh hùng lừng danh lại sống giản dị như thế, ông chỉ cười:
“Tôi là nông dân. Bay xong thì về làm ruộng. Có gì đâu mà nói lớn.”
Ngày ông mất, bầu trời quê hương Đồng Tháp như trầm xuống. Hàng triệu người Việt Nam nhớ đến ông – người chiến sĩ đã lấy cả cuộc đời để bảo vệ bầu trời Tổ quốc.
Và từ đó, người ta gọi ông bằng cái tên đầy tự hào:



