Câu chuyện: Đại tướng Võ Nguyên Giáp và tình yêu dành cho sách
Từ khi còn trẻ, Võ Nguyên Giáp đã có niềm say mê đặc biệt với việc đọc sách. Đối với ông, sách không chỉ là nơi cung cấp kiến thức mà còn là người bạn giúp con người hiểu thêm về lịch sử, xã hội và cuộc sống.
Ngay từ những năm còn đi học, ông đã dành nhiều thời gian đọc sách và tìm hiểu những vấn đề mà mình quan tâm.
Quê hương của Võ Nguyên Giáp khi ấy còn nghèo, điều kiện học tập chưa đầy đủ.
Nhưng ông luôn cố gắng tìm kiếm sách để đọc.
Có cuốn sách được bạn bè cho mượn, ông đọc rất cẩn thận.
Có tài liệu khó tìm, ông tìm cách mượn từ người khác.
Khi đọc, ông không chỉ đọc cho biết.
Ông thường suy nghĩ:
“Điều này có đúng không?”
“Vì sao lại xảy ra như vậy?”
“Bài học nào có thể rút ra từ câu chuyện này?”
Nhờ đó, việc đọc sách trở thành quá trình tự học và tự suy nghĩ.
Khi còn là một người thầy giáo, Võ Nguyên Giáp càng nhận thấy vai trò quan trọng của sách.
Ông thường khuyên học sinh không nên chỉ học những gì thầy cô giảng trên lớp.
Ông nói rằng:
“Nếu muốn hiểu biết rộng hơn, các em phải đọc thêm.”
Ông hướng dẫn học sinh tìm đọc những cuốn sách phù hợp với lứa tuổi.
Đọc lịch sử để hiểu về quá khứ.
Đọc văn học để hiểu con người.
Đọc những câu chuyện về các nhân vật để học cách sống.
Ông muốn học sinh hình thành thói quen tự tìm kiếm kiến thức thay vì chỉ chờ người khác truyền đạt.
Khi tham gia hoạt động cách mạng, việc đọc sách của Võ Nguyên Giáp càng trở nên quan trọng.
Ông nghiên cứu nhiều tài liệu về lịch sử Việt Nam.
Ông tìm hiểu những cuộc khởi nghĩa và các cuộc chiến tranh trong quá khứ.
Ông cũng nghiên cứu lịch sử quân sự của nhiều quốc gia.
Mỗi cuốn sách giúp ông có thêm một góc nhìn.
Ông không đọc để bắt chước máy móc.
Ông thường so sánh những điều đã đọc với thực tế của Việt Nam.
Ông tự hỏi:
“Điều gì phù hợp với đất nước mình?”
“Điều gì không thể áp dụng?”
“Có thể rút ra bài học gì?”
Chính cách đọc có suy nghĩ ấy giúp ông biến kiến thức trong sách thành kinh nghiệm phục vụ công việc.
Có những lúc công việc rất bận rộn, nhưng Võ Nguyên Giáp vẫn dành thời gian đọc.
Trong những chuyến công tác, ông thường mang theo tài liệu.
Khi có thời gian nghỉ, ông tranh thủ đọc.
Những đêm yên tĩnh, khi mọi người đã nghỉ ngơi, ông vẫn có thể ngồi nghiên cứu tài liệu.
Đối với ông, học tập không phải là việc chỉ dành cho tuổi trẻ.
Con người càng làm việc lớn càng cần phải học hỏi nhiều hơn.
Khi trở thành người chỉ huy quân đội, Võ Nguyên Giáp phải đối mặt với rất nhiều vấn đề phức tạp.
Ông nghiên cứu những chiến dịch trong lịch sử.
Ông tìm hiểu cách tổ chức quân đội của các nước.
Ông nghiên cứu những trận đánh đã xảy ra trong quá khứ để rút ra kinh nghiệm.
Nhưng ông không xem sách là câu trả lời cho mọi vấn đề.
Ông hiểu rằng thực tế chiến trường luôn có những điều khác với lý thuyết.
Vì vậy, ông kết hợp kiến thức trong sách với thực tiễn.
Đọc để biết.
Suy nghĩ để hiểu.
Quan sát thực tế để kiểm chứng.
Sau đó mới đưa ra quyết định.
Một trong những điều đáng quý ở Võ Nguyên Giáp là ông luôn giữ tinh thần của một người học hỏi.
Dù đã trở thành Đại tướng, ông vẫn đọc.
Dù đã có rất nhiều kinh nghiệm, ông vẫn nghiên cứu.
Dù được nhiều người kính trọng, ông vẫn cho rằng mình còn nhiều điều phải học.
Ông từng quan tâm đến lịch sử, văn hóa, giáo dục, quân sự và nhiều lĩnh vực khác.
Bởi ông hiểu rằng kiến thức của con người không bao giờ là đủ.
Có người hỏi tại sao ông dành nhiều thời gian đọc sách như vậy.
Ông cho rằng người làm việc lớn càng cần có kiến thức.
Nếu không chịu học, con người rất dễ trở nên chủ quan.
Nếu không chịu tìm hiểu, con người có thể mắc lại những sai lầm mà người khác từng mắc.
Vì thế, đọc sách là một cách để học từ kinh nghiệm của những người đi trước.
Tình yêu sách của Đại tướng còn thể hiện ở việc ông luôn trân trọng những người làm công tác nghiên cứu, giáo dục và viết sách.
Ông hiểu rằng phía sau mỗi cuốn sách là công sức của rất nhiều người.
Có người dành nhiều năm nghiên cứu.
Có người sưu tầm tài liệu.
Có người ghi chép lại những sự kiện lịch sử.
Có người viết để truyền lại kiến thức cho thế hệ sau.
Nhờ những cuốn sách ấy, những kinh nghiệm của thế hệ trước không bị mất đi.
Khi tuổi đã cao, Võ Nguyên Giáp vẫn duy trì thói quen đọc và nghiên cứu.
Điều đó cho thấy tinh thần học tập của ông không dừng lại khi đã đạt được thành công.
Ông vẫn muốn hiểu thêm về thế giới, về lịch sử và về những vấn đề của đất nước.
Đây chính là một trong những phẩm chất đáng quý của Đại tướng:
Càng thành công càng không ngừng học hỏi.
Câu chuyện về tình yêu dành cho sách của Đại tướng Võ Nguyên Giáp để lại một bài học rất gần gũi với học sinh:
Đọc sách không chỉ để biết thêm kiến thức mà còn để học cách suy nghĩ.
Khi đọc một câu chuyện, chúng ta có thể tự hỏi:
“Nhân vật đã làm điều gì đúng?”
“Điều gì chưa đúng?”
“Nếu là mình, mình sẽ làm gì?”
Từ đó, mỗi cuốn sách sẽ trở thành một bài học nhỏ giúp chúng ta trưởng thành hơn.
Và bài học lớn nhất từ Đại tướng Võ Nguyên Giáp là:
Học tập không có điểm dừng. Dù ở bất kỳ tuổi nào, dù đã đạt được thành công đến đâu, chúng ta vẫn cần đọc, cần suy nghĩ và cần học hỏi để hoàn thiện bản thân.



