Bài viết

Câu chuyện: Dáng đứng người anh hùng từ tuổi mười bảy

Ninh Bình13/05/2026Ban Biên tập tổng hợp6 lượt xem0 lượt chia sẻ

Hải Hậu – vùng quê ven biển bình dị của tỉnh Nam Định – từ lâu đã nổi tiếng là mảnh đất giàu truyền thống yêu nước và cách mạng. Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, nơi đây đã tiễn đưa biết bao người con ưu tú lên đường bảo vệ Tổ quốc. Trong số đó, có một chàng trai đã viết nên câu chuyện của mình bằng lòng dũng cảm và sự hy sinh thầm lặng: Anh hùng LLVTND Phạm Văn Thọ.

Ông nhập ngũ năm 1967, khi mới tròn 17 tuổi – cái tuổi mà nhiều người còn đang ngồi trên ghế nhà trường, còn ấp ủ những ước mơ rất đỗi bình dị. Nhưng với ông, khi Tổ quốc cần, tuổi trẻ không cho phép mình đứng ngoài. Ông rời quê hương Hải Hậu, mang theo hành trang là lòng yêu nước, là niềm tin chiến thắng và lời dặn dò giản dị của gia đình: “Đi đi con, giữ gìn sức khỏe và giữ trọn danh dự người lính.”

Những ngày đầu quân ngũ, chàng trai trẻ Phạm Văn Thọ được biên chế vào Sư đoàn 304 – một trong những đơn vị chủ lực của Quân đội Nhân dân Việt Nam. Sau đó, ông tiếp tục chiến đấu trong đội hình Sư đoàn 324, thuộc Quân khu 4 – nơi được coi là “túi bom” của chiến tranh, nơi mỗi tấc đất đều thấm đẫm khói lửa.

Chiến trường Quân khu 4 những năm đó là một trong những nơi ác liệt nhất. Bom đạn trút xuống ngày đêm, kẻ thù đánh phá không ngừng, sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc. Nhưng chính trong hoàn cảnh ấy, bản lĩnh của người lính được tôi luyện, ý chí được thử thách, và những con người bình dị trở nên phi thường.

Phạm Văn Thọ không phải là người nói nhiều. Đồng đội nhớ về ông như một người lính lặng lẽ, ít lời nhưng luôn hành động. Trong hơn 40 trận chiến mà ông tham gia, mỗi lần xung phong là một lần đối mặt với hiểm nguy. Nhưng ông chưa bao giờ chùn bước.

Người ta kể lại rằng, trong những trận đánh ác liệt, khi đồng đội còn do dự trước làn đạn dày đặc, ông đã xung phong đi đầu, mở đường cho cả đơn vị tiến lên. Với ông, phía sau là đồng đội, là nhiệm vụ, là danh dự của người lính – nên không có chỗ cho sự sợ hãi.

Những con số thành tích – hơn 40 trận đánh, tiêu diệt 60 tên địch, bắn rơi 1 máy bay trực thăng – nghe qua tưởng chừng chỉ là những dòng ghi chép khô khan. Nhưng ẩn sau đó là biết bao lần đối mặt với cái chết, là mồ hôi, máu và cả những đêm dài không ngủ giữa chiến trường khốc liệt.

Đặc biệt, việc bắn rơi một máy bay trực thăng – một phương tiện chiến tranh hiện đại của đối phương – không chỉ đòi hỏi kỹ năng chiến đấu, mà còn là sự bình tĩnh và bản lĩnh phi thường trong tình huống sinh tử. Đó là khoảnh khắc mà lòng dũng cảm của người lính Việt Nam đã vượt lên trên mọi vũ khí tối tân của kẻ thù.

Nhưng điều khiến người ta cảm phục ở ông không chỉ là những chiến công. Đó còn là cách ông sống giữa chiến tranh. Giản dị, chân thành, luôn quan tâm đến đồng đội, sẵn sàng chia sẻ từng miếng cơm, ngụm nước trong những ngày gian khó. Với ông, chiến thắng không chỉ là tiêu diệt kẻ thù, mà còn là giữ được tình đồng chí, đồng đội – thứ sức mạnh tinh thần đã giúp quân ta vượt qua mọi thử thách.

Sau mỗi trận đánh, khi tiếng súng tạm lắng, ông lại lặng lẽ nhìn về quê hương. Nơi đó có gia đình, có những con đường làng, có những mùa lúa chín. Chính những ký ức giản dị ấy đã trở thành động lực để ông tiếp tục chiến đấu, tiếp tục vượt qua những tháng ngày gian khổ.

Với những thành tích đặc biệt xuất sắc trong chiến đấu, ông đã được Đảng và Nhà nước phong tặng danh hiệu cao quý Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Nhưng với ông, danh hiệu ấy không phải là điều để tự hào cho riêng mình, mà là sự ghi nhận cho cả một tập thể, cho những đồng đội đã cùng ông chiến đấu, trong đó có những người đã mãi mãi nằm lại chiến trường.

Chiến tranh qua đi, ông trở về với cuộc sống đời thường. Không còn tiếng súng, không còn khói lửa, nhưng những ký ức chiến tranh vẫn in sâu trong tâm trí. Ông sống giản dị, khiêm nhường, như bao người dân quê khác. Không kể nhiều về chiến công, không nhắc nhiều đến danh hiệu, ông chọn cách sống lặng lẽ – như chính con người ông trong suốt những năm tháng chiến tranh.

Nhưng với quê hương Hải Hậu, với những người đã từng biết ông, cái tên Phạm Văn Thọ vẫn luôn được nhắc đến với tất cả sự kính trọng. Ông không chỉ là một anh hùng của chiến trường, mà còn là tấm gương về nhân cách, về lối sống và về tinh thần trách nhiệm.

Câu chuyện về ông là câu chuyện của một thế hệ – thế hệ đã sẵn sàng rời bỏ tuổi trẻ, rời bỏ những ước mơ riêng để cống hiến cho Tổ quốc. Đó là thế hệ đã sống và chiến đấu với một niềm tin giản dị mà mãnh liệt: đất nước nhất định sẽ độc lập, nhân dân nhất định sẽ được sống trong hòa bình.

Hôm nay, khi chúng ta được sống trong những ngày tháng yên bình, khi những con đường quê Hải Hậu đã thay da đổi thịt, câu chuyện về những người như Anh hùng Phạm Văn Thọ càng trở nên ý nghĩa hơn bao giờ hết. Bởi hòa bình không phải là điều tự nhiên mà có. Đó là kết quả của biết bao hy sinh, biết bao mất mát của những con người bình dị mà vĩ đại.

Chúng ta cúi đầu tri ân – trước một người con ưu tú của Hải Hậu, một người lính đã đi qua chiến tranh với tất cả lòng dũng cảm và nhân hậu. Và hơn hết, chúng ta tự nhắc mình phải sống xứng đáng hơn – xứng đáng với những gì mà thế hệ cha anh đã đánh đổi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn