Bài viết

Câu chuyện Đặng Thùy Trâm

Anh hùng liệt sĩ, bác sĩ Đặng Thùy Trâm sinh ngày 26 tháng 11 năm 1942. Chị quê ở thành phố Huế, lớn lên tại Hà Nội, là tác giả của tập nhật ký thời chiến nổi tiếng và hy sinh vào ngày 22 tháng 6 năm 1970 tại Quảng Ngãi.

Quảng Ngãi23/08/2026Hồ Song Ly (Đoàn trường Đại học Phạm Văn Đồng)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi biết đến chị Đặng Thùy Trâm không phải qua những dòng số liệu khô xơ trong sách giáo khoa, mà qua một kỷ vật vô giá: cuốn nhật ký bìa bọc nylon đã hoen màu thời gian. Mở từng trang sách, tôi không gặp một biểu tượng lịch sử xa tầm với, mà chạm vào tâm hồn của một cô gái Hà Nội hai mươi tư tuổi – bằng đúng độ tuổi chuẩn bị rời ghế nhà trường của nhiều sinh viên chúng tôi hôm nay – bước vào chiến trường Quảng Ngãi với chiếc ba lô trĩu nặng tình yêu thương và lý tưởng sống.

​Năm 1966, vừa tốt nghiệp Đại học Y Hà Nội, chị Thùy Trâm gạt lại hậu phương bình yên để xung phong vào dải đất miền Trung gian lao. Giữa ngàn xanh Đức Phổ bị cày xới bởi bom đạn, chị phụ trách một bệnh xá nhỏ chật hẹp, thiếu thốn từ ống tiêm đến cuộn băng gạc. Giữa tiếng gầm rú rầm rập của máy bay địch và mùi thuốc nổ nồng nặc, người nữ bác sĩ trẻ ấy vẫn kiên cường bên bàn mổ, dùng sự dịu dàng để xoa dịu cơn đau cho đồng đội. Chị thương từng người lính du kích Quảng Ngãi rám nắng, xót xa trước nỗi đau của bà con địa phương và coi họ như người thân ruột thịt.

​Lật mở những dòng chữ nghiêng nghiêng, tôi nhìn thấy những khoảng lặng rất đỗi con người. Chị cũng biết nhớ mẹ da diết, biết thao thức trong những đêm mưa rừng tàn khốc, cũng có những ưu tư, khắc khoải của một tâm hồn nhạy cảm. Nhưng vượt lên tất cả là một bản lĩnh phi thường. Tháng 6 năm 1970, trong một trận càn quét ác liệt, chị đã chọn ở lại chiến đấu đến viên đạn cuối cùng để bảo vệ thương bệnh binh rút lui an toàn. Chị ngã xuống khi chưa trọn tuổi hai mươi tám, gửi lại trọn vẹn tuổi xuân dưới bầu trời Đức Phổ.

​Đứng ở vị thế của một sinh viên sinh ra khi đất nước đã vắng bóng chiến tranh, tôi giật mình khi đọc câu nói nổi tiếng của chị: “Đời phải trải qua bão táp nhưng không được cúi đầu trước bão táp”. Chúng ta – những người trẻ hôm nay – hiếm khi phải đối mặt với ranh giới sinh tử, nhưng lại rất dễ rơi vào sự hoang mang, mất định hướng hay nản lòng trước những áp lực của thời đại: một kỳ thi căng thẳng, nỗi lo việc làm hay những chông chênh của tuổi trưởng thành.

​Để noi theo tấm gương của chị Đặng Thùy Trâm và tiếp nối ngọn lửa thời hoa lửa, sinh viên hiện nay không cần phải làm những điều quá tầm tay, mà có thể bắt đầu ngay từ những hành động cụ thể mỗi ngày:

​Rèn bản lĩnh trước "bão táp" thời đại: Biến áp lực học tập, thử thách hay sự chông chênh của tuổi trưởng thành thành động lực để vươn lên, chủ động bước ra khỏi vùng an toàn thay vì né tránh hay đầu hàng.

​Học tập vì lý tưởng cống hiến: Không chỉ học vì một tấm bằng hay lợi ích cá nhân, mà nỗ lực làm chủ tri thức, công nghệ để giải quyết các vấn đề thực tế, góp phần xây dựng Quảng Ngãi và đất nước ngày càng giàu đẹp.

​Dấn thân vì cộng đồng: Nuôi dưỡng lòng nhân ái qua các hoạt động tình nguyện, chiến dịch Mùa hè xanh, hỗ trợ người yếu thế và lan tỏa những giá trị sống tích cực đến mọi người xung quanh.

​Những trang nhật ký của chị Thùy Trâm đã khép lại, nhưng ngọn lửa cháy rực trong đó vẫn đang được truyền qua tay thế hệ chúng tôi. Sống trọn vẹn, tử tế, dấn thân và có ích – đó chính là câu trả lời ý nghĩa nhất của tuổi trẻ hôm nay gửi về thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn