Cựu chiến binh

Câu chuyện đất nước vừa hoà bình

Ông tên là Nguyễn Đoàn Bé, sinh năm 1968. Ông sinh ra trong một gia đình lao động nghèo ven biển. Tuổi thơ của ông gắn với những buổi sáng theo cha ra bến cá, những chiều chạy chân trần trên cát và những đêm nghe tiếng sóng biển vỗ vào bờ. Khi đó, đất nước còn nhiều khó khăn. Người dân quê ông sống chủ yếu dựa vào biển, được mùa thì đủ ăn, mất mùa thì cả nhà phải chắt chiu từng bữa.

Khánh Hòa02/06/2026Đoàn phường Ba Ngòi2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông tên là Nguyễn Đoàn Bé, sinh năm 1968. Ông sinh ra trong một gia đình lao động nghèo ven biển. Tuổi thơ của ông gắn với những buổi sáng theo cha ra bến cá, những chiều chạy chân trần trên cát và những đêm nghe tiếng sóng biển vỗ vào bờ. Khi đó, đất nước còn nhiều khó khăn. Người dân quê ông sống chủ yếu dựa vào biển, được mùa thì đủ ăn, mất mùa thì cả nhà phải chắt chiu từng bữa.

Từ nhỏ, ông đã quen với sự vất vả. Mỗi khi đi học về, ông lại phụ cha mẹ gỡ lưới, phơi cá hoặc làm những việc lặt vặt trong nhà. Những năm ấy, dù cuộc sống thiếu thốn nhưng người dân quê ông luôn đùm bọc lẫn nhau. Chính tình làng nghĩa xóm đã nuôi dưỡng trong ông tình yêu quê hương từ rất sớm.

Khi lớn lên, ông thường nghe các bác cựu chiến binh kể về những năm tháng chiến đấu bảo vệ Tổ quốc. Những câu chuyện ấy đã để lại trong lòng ông sự kính trọng đặc biệt đối với người lính. Ông hiểu rằng nền hòa bình mình đang được hưởng hôm nay là nhờ sự hy sinh của biết bao thế hệ đi trước.

Năm vừa tròn hai mươi tuổi, ông nhận lệnh lên đường nhập ngũ. Hôm ấy, mẹ ông thức từ rất sớm để chuẩn bị cho con trai một bữa cơm. Bà không nói nhiều, chỉ lặng lẽ nhìn ông. Còn cha ông thì dặn rằng: “Là đàn ông phải biết sống có trách nhiệm. Đã khoác áo lính thì phải hoàn thành nhiệm vụ.”

Những lời dặn ấy theo ông suốt chặng đường quân ngũ.

Ngày đầu tiên bước chân vào doanh trại, ông thực sự bỡ ngỡ. Cuộc sống trong quân đội khác hoàn toàn với ở nhà. Mọi thứ đều theo giờ giấc, theo kỷ luật. Từ việc gấp chăn màn, sắp xếp tư trang đến từng bước đi, từng lời nói đều phải đúng quy định.

Những tháng huấn luyện đầu tiên là khoảng thời gian khó quên nhất. Có những hôm trời nắng gắt, sân tập nóng đến bỏng chân nhưng chúng tôi vẫn phải luyện tập hàng giờ liền. Có những đêm hành quân dã ngoại, cả đơn vị ngủ giữa rừng, lấy ba lô làm gối, lấy bầu trời làm mái nhà.

Ban đầu ông cũng nhớ nhà lắm. Nhiều đêm nằm trong doanh trại, nghe tiếng côn trùng kêu ngoài cửa sổ là lại nhớ đến cha mẹ và những người thân nơi quê nhà. Nhưng rồi tình đồng đội đã giúp ông vượt qua tất cả.

Trong quân đội, ông quen nhiều người bạn đến từ khắp mọi miền đất nước. Có người quê miền Bắc, có người ở Tây Nguyên, có người tận miền Tây Nam Bộ. Mỗi người một giọng nói, một hoàn cảnh khác nhau nhưng tất cả đều chung màu áo lính. Chúng tôi chia nhau từng gói lương khô, từng lá thư gia đình gửi đến và cùng động viên nhau trong những lúc khó khăn.

Một kỷ niệm mà ông nhớ mãi là lần đơn vị được điều động tham gia giúp dân khắc phục hậu quả sau một cơn bão lớn. Nhà cửa bị tốc mái, cây cối ngã đổ khắp nơi. Chúng tôi làm việc từ sáng đến tối, dựng lại nhà cho bà con, dọn đường giao thông và vận chuyển lương thực đến các hộ bị cô lập.

Hôm ấy, một cụ già nắm chặt tay ông rồi nói: “Nhờ các chú bộ đội mà bà con chúng tôi mới vượt qua được lúc khó khăn này.”

Lời nói ấy khiến ông hiểu rằng người lính không chỉ có nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc mà còn là chỗ dựa của nhân dân trong những lúc gian nan nhất.

Sau nhiều năm phục vụ trong quân ngũ, ông hoàn thành nghĩa vụ và trở về quê hương. Ngày trở về, ông thấy cha mẹ đã già đi nhiều. Những nếp nhăn trên gương mặt của họ khiến ông nhận ra thời gian trôi qua rất nhanh.

Cuộc sống sau khi xuất ngũ không hề dễ dàng. Ông bắt đầu lại từ hai bàn tay trắng. Có thời gian ông làm nghề biển, có lúc làm phụ hồ, khi thì buôn bán nhỏ để kiếm thêm thu nhập. Công việc nào ông cũng cố gắng hết sức vì ông luôn nhớ lời chỉ huy đơn vị từng nói:

“Người lính giỏi không chỉ khi ở trong quân đội mà còn phải là người công dân tốt khi trở về đời thường.”

Nhờ sự chăm chỉ và ý chí không bỏ cuộc, cuộc sống gia đình dần ổn định hơn. Các con lần lượt trưởng thành. Mỗi khi nhìn thấy con cái học hành nên người, ông cảm thấy mọi vất vả đều xứng đáng.

Giờ đây, khi đã bước sang tuổi ngoài năm mươi, điều khiến ông tự hào nhất không phải là mình đã làm được bao nhiêu việc lớn, mà là mình đã sống một cuộc đời ngay thẳng. Ông đã cố gắng làm tròn trách nhiệm của một người con, một người lính, một người chồng và một người cha.

Những năm tháng quân ngũ đã dạy ông rất nhiều điều. Dạy ông biết kiên trì khi gặp khó khăn. Dạy ông biết yêu thương đồng đội như anh em ruột thịt. Dạy ông biết đặt lợi ích tập thể lên trên lợi ích cá nhân. Và trên hết, dạy ông biết trân trọng giá trị của hòa bình.

Các con, các cháu thân yêu!

Ngày nay, các cháu được học tập trong điều kiện tốt hơn rất nhiều so với thế hệ của ông. Vì vậy hãy luôn cố gắng học hành, sống tử tế và biết yêu quê hương đất nước. Không nhất thiết ai cũng trở thành người lính, nhưng ai cũng có thể đóng góp cho Tổ quốc bằng công việc và trách nhiệm của mình.

Ông đã đi qua tuổi trẻ với màu áo xanh người lính. Dù thời gian có trôi đi bao lâu, đó vẫn là quãng đời đẹp nhất trong ký ức của ông. Mỗi lần nhìn lá cờ đỏ sao vàng tung bay trong gió, ông lại nhớ đến những người đồng đội năm xưa và cảm thấy tự hào vì mình đã từng được cống hiến một phần tuổi trẻ cho đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn