Câu chuyện: Dấu chân còn lại
CÂU CHUYỆN: DẤU CHÂN CÒN LẠI
Ông tôi – ông Trần Văn Sáu, quê ở xã Việt Xuyên, huyện Thạch Hà, tỉnh Hà Tĩnh… giờ không còn nữa. Nhưng có một điều đến tận bây giờ, tôi vẫn chưa bao giờ dám hỏi. Ngày ông mất đi một chân của mình… ông đã đau đến mức nào?
Tôi không biết câu trả lời, bởi ông chưa từng kể. Ông chỉ lặng lẽ sống… lặng lẽ chịu đựng… và lặng lẽ dành cả phần đời còn lại để nhìn thấy đất nước được bình yên.
Hôm nay, tôi muốn kể lại câu chuyện của ông, một câu chuyện không ồn ào… nhưng đủ khiến người ta phải lặng đi.
Ông tôi là một người lính. Những năm đất nước còn chìm trong chiến tranh, ông rời quê khi còn rất trẻ. Bà kể lại rằng, hôm tiễn ông đi, trời không mưa…nhưng mắt bà thì ướt. Ông chỉ mang theo một chiếc ba lô nhỏ, vài bộ quần áo…và một lời hứa rất giản dị: “Đợi hết giặc… con sẽ về.”
Ông đã về. Nhưng không còn nguyên vẹn, trong một trận chiến ác liệt, ông bị thương nặng. Khi tỉnh lại… ông đã mất đi một chân. Phần cơ thể ấy… đã nằm lại nơi chiến trường. Cùng với một phần tuổi trẻ… mà ông chưa kịp sống hết.
Ngày trở về, ông không thể tự bước xuống xe, người ta phải dìu ông vào nhà. Bà đứng ở cửa...vừa mừng, vừa khóc. Mừng vì ông còn sống. Nhưng cũng đau...vì người đàn ông bà chờ đợi đã không còn lành lặn như trước. Tôi lớn lên trong hình ảnh một người ông luôn ngồi ở góc nhà quen thuộc. Bên cạnh ông là chiếc nạng gỗ đã cũ. Mỗi lần ông di chuyển, tiếng “cộc… cộc…” vang lên đều đều trên nền nhà. Âm thanh ấy… vừa quen… vừa khiến người ta thấy nghèn nghẹn. Những ngày trời trở lạnh, vết thương cũ lại đau. Tôi thấy ông khẽ nhăn mặt. Nhưng khi tôi hỏi, ông chỉ xoa đầu tôi, cười nhẹ:“Không sao đâu… chuyện cũ rồi.”
Ông chưa bao giờ kể mình đã đau như thế nào, ông chỉ kể về đồng đội, về những người đã không thể trở về. Có người còn rất trẻ, có người ra đi khi chưa kịp lập gia đình, có người mãi mãi nằm lại nơi rừng sâu, không một tấm bia, không một lời từ biệt. Có lần, ông im lặng rất lâu rồi nói: “Ông còn được về… là may mắn hơn nhiều người rồi.” Khi đó tôi còn nhỏ, chưa hiểu hết, chỉ thấy mắt ông đỏ lên. Mãi đến sau này, khi ông đã mất, gia đình tôi mới nhận được tấm bằng khen ghi nhận ông – Trần Văn Sáu – đã tham gia kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Tấm bằng khen được đặt trong khung, treo trang trọng trên bức tường cũ, nhưng người được ghi tên trong đó… lại không còn nữa. Nhìn tấm bằng khen, tôi mới hiểu rằng ông đã đi qua một thời gian khổ như thế nào, đã hy sinh nhiều đến nhường nào, vậy mà suốt cuộc đời, ông chưa từng nhắc đến, chưa từng kể về những gì mình đã làm, điều ông nhớ vẫn chỉ là những người đồng đội đã nằm lại phía sau. Tuổi thơ của tôi gắn với những buổi chiều ngồi bên ông, ông không dạy tôi điều gì to tát, chỉ dặn phải sống tử tế, phải biết thương người, phải cố gắng học hành, những lời dặn giản dị ấy theo tôi lớn lên lúc nào không hay. Ông không đi lại được như người bình thường nhưng chưa bao giờ sống như một người bất lực, ông vẫn tự làm những việc trong khả năng của mình, vẫn giữ nếp sống gọn gàng, chỉn chu, vẫn là chỗ dựa tinh thần cho cả gia đình. Ở ông, tôi chưa từng thấy sự than trách, chỉ thấy một sự bình thản rất lạ. Rồi một ngày ông mất, không một lời báo trước, ngôi nhà vẫn vậy, góc nhà vẫn vậy, chiếc nạng vẫn tựa ở đó, chỉ là không còn tiếng “cộc… cộc…” quen thuộc nữa.
Tôi ngồi lặng rất lâu... nhìn chiếc nạng cũ... rồi lại nhìn lên bức tường nơi tấm bằng vẫn còn đó. Tôi chợt nghĩ... giá như ông còn sống, chắc ông cũng chỉ cười hiền như mọi khi và nói: “Có gì đâu mà khen...”. Bởi cả cuộc đời ông chưa bao giờ sống để được ghi nhận. Ông sống... chỉ để làm tròn một lời hứa – một lời hứa với quê hương – một lời hứa với những người đã khồn trở về. Có thể, với nhiều người tấm bằng khen ấy là một niềm tự hào. Nhưng với tôi... điều khiến tôi tự hào nhất...là tôi có một người ông như thế. Một người đã mất đi một phần cơ thể... nhưng chưa bao giờ mất đi ý chí. Một người đã đi qua chiến tranh... nhưng mang về cho chúng tôi một cuộc sống bình yên.
Và đến hôm nay... khi ông đã không còn nữa tôi mới hiểu rằng: có những “Dấu chân”... dù đã dừng lại ở quá khứ... nhưng sẽ còn in mãi trong trái tim của những người ở lại.
Ông tôi – Trần Văn Sáu. Một người lính bình thường. Nhưng cuộc đời ông... là một “Dấu chân” không bao giờ mất.


