Bài viết

Câu chuyện: Dấu chân lửa ở Dương Minh Châu

Tây Ninh20/04/2026Ban Biên tập tổng hợp4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm tháng “thời hoa lửa”, khi đất nước còn chìm trong khói bom và chia cắt, vùng đất Dương Minh Châu (Tây Ninh) không chỉ là một địa danh trên bản đồ, mà là nơi lưu giữ biết bao câu chuyện về lòng dũng cảm và tình người. Chuyện kể rằng, ở một ấp nhỏ ven hồ Dầu Tiếng, có một cô gái tên là Hạnh. Hạnh mới tròn mười tám, tuổi đẹp nhất của đời người, nhưng thay vì những ước mơ giản dị, cô lại gắn bó với công việc giao liên – âm thầm dẫn đường, chuyển thư, tiếp tế cho bộ đội.

Ban ngày, Hạnh là cô gái quê bình thường, đội nón lá, gánh nước, chăm ruộng. Nhưng đêm xuống, khi tiếng côn trùng hòa lẫn với âm thanh xa xa của đạn pháo, cô lại lặng lẽ băng qua rừng, men theo những con đường mòn quen thuộc. Những bước chân nhỏ bé ấy đã nhiều lần đưa những thông tin quan trọng vượt qua vòng vây nguy hiểm.

Một đêm nọ, khi đang dẫn đường cho một tổ bộ đội, Hạnh phát hiện địch phục kích phía trước. Không một giây do dự, cô quyết định đánh lạc hướng. Hạnh chạy sang hướng khác, cố tình gây tiếng động để thu hút sự chú ý. Tiếng súng nổ vang trong màn đêm tĩnh mịch. Nhờ sự hy sinh thầm lặng ấy, tổ bộ đội an toàn vượt qua. Còn Hạnh… mãi mãi nằm lại trên mảnh đất quê hương.

Sau này, người dân trong vùng kể rằng, mỗi khi đêm xuống, trên con đường nhỏ năm xưa, vẫn có thể nghe thấy tiếng bước chân khe khẽ, như nhắc nhở về một thời hoa lửa đã qua. Người ta không gọi đó là nỗi đau, mà là niềm tự hào. Dương Minh Châu hôm nay đã yên bình, xanh mát. Nhưng trong lòng đất, trong từng hàng cây, vẫn còn đó những “dấu chân lửa” – những câu chuyện như của Hạnh, giản dị mà bất tử, góp phần làm nên lịch sử.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn