Bài viết

CÂU CHUYỆN: DẤU CHÂN NGƯỜI LÍNH TRÊN CHIẾN TRƯỜNG MIỀN ĐÔNG - NGUYỄN THANH LÂM

Lâm Đồng17/07/2026Ban Biên tập tổng hợp4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Hưởng ứng hoạt động tri ân các thế hệ đi trước, chúng em là đoàn viên Chi đoàn lớp 10A1 và 10A2, thuộc Đoàn Trường THPT Sóc Sơn, xã Mỹ Thuận, tỉnh An Giang đã có dịp lắng nghe những câu chuyện đầy xúc động của cựu chiến binh Nguyễn Thanh Lâm (sinh năm 1954), hiện sinh sống tại khu phố Tân Hưng, phường Vĩnh Thông .

Có những ký ức theo con người suốt cả cuộc đời. Với cựu chiến binh Nguyễn Thanh Lâm, đó là những năm tháng tuổi đôi mươi khoác ba lô lên đường bảo vệ Tổ quốc, chiến đấu ở các chiến trường miền Đông Nam Bộ và để lại một phần thân thể nơi chiến trường. Khoảng 20 tuổi, ông tình nguyện tham gia kháng chiến, hoạt động tại nhiều khu vực như Bình Long, Phước Long, Đồng Xoài, trực tiếp chiến đấu chống quân Mỹ. Nhiệm vụ của ông là bảo vệ đơn vị, luôn có mặt ở những nơi nguy hiểm nhất.

Nhắc về chiến tranh, ông nhớ nhất là những ngày hành quân gian khổ. Có lúc đi bộ hàng chục cây số giữa rừng sâu, khát đến kiệt sức phải uống nước đọng trong dấu chân voi. Bữa ăn chỉ có cơm với muối, khi hết muối thì đốt lá chanh lấy tro hòa nước chan cơm để cầm cự.

Chiến tranh cũng cướp đi nhiều đồng đội của ông. Theo lời kể, riêng trung đoàn của ông đã có trăm người hy sinh. Trong một trận chiến tại ngã ba Dầu Giây, Biên Hòa, ông bị thương nặng và vĩnh viễn mất đi một chân. Dẫu mang thương tật suốt đời, ông chưa bao giờ hối hận vì quyết định lên đường năm ấy. Với ông, được góp sức bảo vệ độc lập của dân tộc là niềm tự hào lớn nhất của cuộc đời.

Hôm nay, khi đất nước đã hòa bình và phát triển, người cựu chiến binh năm xưa chỉ mong thế hệ trẻ biết trân trọng những gì mình đang có. Ông gửi gắm:

“Ông chúc các cháu cố gắng ăn học, làm nhiều điều có ích cho xã hội, phục vụ cho Tổ quốc, gìn giữ đất nước để đất nước ngày càng hưng thịnh, giàu có hơn.”

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những câu chuyện của cựu chiến binh Nguyễn Thanh Lâm vẫn là lời nhắc nhở về cái giá của hòa bình. Những bước chân từng băng qua rừng sâu, những bữa cơm chỉ có muối và cả một phần cơ thể gửi lại chiến trường đã góp phần đổi lấy cuộc sống bình yên hôm nay. Đó là sự hy sinh mà mỗi thế hệ trẻ cần ghi nhớ, biết ơn và tiếp nối bằng những hành động thiết thực để xây dựng quê hương, đất nước ngày càng phát triển.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn