Câu chuyện Đc Hà Văn Đem
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA Đồng chí: Hà Văn Đem Dáng núi trong bước chân người lính
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA
Đồng chí: Hà Văn Đem
Dáng núi trong bước chân người lính
Tháng Ba năm 1977, khi sương núi Phú Lệ còn vương trên những nếp nhà sàn của bản Sại, Vi Văn Đem khoác ba lô rời bản làng lên đường nhập ngũ. Buổi sáng tiễn anh đi, con suối trước bản chảy lặng hơn thường lệ, rừng luồng đứng im như lắng nghe bước chân của người con trai dân tộc Thái hiền lành nhưng cứng cỏi. Không tiếng kèn trống, không lời hẹn ước dài dòng, chỉ có ánh mắt dõi theo của người thân và niềm tin gửi gắm vào màu áo lính.
Anh nhập ngũ vào Trung đoàn 74 – Thanh Hóa, mang theo hành trang giản dị của người con miền núi: vài bộ quần áo, một chiếc khăn thêu tay của mẹ và lời dặn dò mộc mạc của cha trước lúc chia tay: “Đi bộ đội là để giữ đất, giữ làng, giữ người mình thương.” Câu nói ấy theo anh suốt những năm tháng quân ngũ, trở thành kim chỉ nam trong từng suy nghĩ, từng hành động.
Những ngày đầu trong môi trường quân đội là thử thách không nhỏ đối với chàng trai vừa rời núi rừng quen thuộc. Kỷ luật nghiêm khắc, nếp sống tập thể chặt chẽ, thao trường nắng gắt khiến đôi vai người lính trẻ sạm thêm màu nắng gió. Những bước hành quân dài, những giờ huấn luyện bắn súng, chiến thuật, thể lực… đòi hỏi sự kiên trì và quyết tâm cao độ. Nhưng cũng chính nơi thao trường ấy, Vi Văn Đem học được thế nào là đồng đội – là chia nhau từng ngụm nước giữa trưa nắng, từng nắm cơm vội vàng, là đứng sát vai nhau trong những giờ phút căng thẳng nhất.
“Thời hoa lửa” của anh không chỉ có mồ hôi và gian khổ, mà còn thấm đẫm tình người bền bỉ. Vi Văn Đem vốn ít nói, nhưng luôn là người làm nhiều. Anh thường xung phong nhận những phần việc khó, lặng lẽ giúp đồng đội sửa lại quai ba lô, vá áo rách, hay nhường phần nghỉ ngơi cho người khác sau những chặng hành quân dài. Những việc nhỏ bé ấy, âm thầm mà ấm áp, khiến anh được đồng đội quý mến và tin cậy.
Đêm xuống, trong ánh đèn dầu leo lét nơi doanh trại, Vi Văn Đem lại kể cho anh em nghe về bản Sại quê mình – về mùa lúa nương chín vàng trên triền đồi, về tiếng khèn gọi bạn vang vọng giữa núi rừng Phú Lệ, về con suối đầu bản trong veo mỗi sớm mai. Những câu chuyện mộc mạc ấy không chỉ vơi đi nỗi nhớ nhà, mà còn tiếp thêm động lực để những người lính trẻ hiểu rõ hơn vì sao mình đang rèn luyện, vì sao phải kiên cường đến thế.
Những năm tháng quân ngũ đã hun đúc trong Vi Văn Đem bản lĩnh của người lính Trung đoàn 74: kiên cường trước gian khó, nghiêm túc trong kỷ luật và giàu nghĩa tình với đồng đội. Dẫu xa nhà, xa bản làng thân thuộc, anh luôn giữ trọn niềm tin rằng mỗi bước chân trên thao trường hôm nay là để ngày mai quê hương được bình yên hơn, để núi rừng Phú Lệ mãi vang tiếng khèn trong những mùa no ấm.
Khi chiến tranh dần lùi xa, ký ức về “thời hoa lửa” vẫn còn đó – không ồn ào, không phô trương – mà lặng lẽ, bền bỉ như dáng núi quê anh. Câu chuyện về Vi Văn Đem không chỉ là câu chuyện của một người lính, mà còn là lát cắt chân thực của cả một thế hệ thanh niên Việt Nam đã sống, đã cống hiến và trưởng thành trong gian khó, để đất nước hôm nay có những mùa bình yên nối tiếp nhau.



