Cựu Thanh niên xung phong

CÂU CHUYỆN: “ĐÊM KHÔNG NGỦ Ở NGÃ BA ĐỒNG BẨM _THCS Hùng Sơn

Thái Nguyên08/04/2026Nguyễn Thị Ngọc (Chi đoàn trường THCS Hùng Sơn)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

🇻🇳 CÂU CHUYỆN: “ĐÊM KHÔNG NGỦ Ở NGÃ BA ĐỒNG BẨM”

📍 Bối cảnh

Năm 1967.
Ngã ba Đồng Bẩm (Thái Nguyên) – nơi giao cắt của những tuyến đường huyết mạch vận chuyển hàng ra tiền tuyến.

Ban ngày, xe chạy liên tục.
Ban đêm… là thời điểm bom rơi dày đặc nhất.

Nhân chứng: Cô Nguyễn Thị Hòa (Thanh niên xung phong)

Khi đó cô vừa tròn 18 tuổi.
Rời quê, khoác lên mình màu áo TNXP, cô được phân công làm nhiệm vụ tại Đồng Bẩm.

Công việc mỗi ngày của cô và đồng đội:

  • San lấp hố bom ngay sau khi bom vừa dứt 💣

  • Dùng đuốc, đèn pin dẫn đường cho xe trong đêm 🌙

  • Khi cần, đứng giữa đường làm “cột mốc sống” cho tài xế 🚛

  • Có những ngày… chưa kịp ăn hết bữa cơm, còi báo động đã vang lên.

    Một đêm tháng 8/1967.
    Trời tối đen. Không trăng.

    Tiếng máy bay gầm rú xé toạc bầu trời.

    “Nằm xuống!!!” – tiếng chỉ huy hét lên.

    Bom nổ liên tiếp. Đất đá bắn tung.
    Cả khu vực Đồng Bẩm chìm trong khói lửa.

    Sau loạt bom, một chiếc xe chở hàng từ hậu phương ra chiến trường bị trúng mảnh bom, lật nghiêng chắn ngang đường.

    Nếu không xử lý ngay:

    • Cả đoàn xe phía sau sẽ bị tắc

  • Trở thành mục tiêu cho đợt ném bom tiếp theo

  • Không chờ lệnh.

    Cô Hòa cùng hai đồng đội lao ra giữa con đường còn nóng khói.

    Một người cầm xẻng đào đất.
    Một người chèn đá.
    Cô Hòa trèo lên cabin, hét lớn với tài xế:

    “Bác giữ tay lái! Cháu đếm 1–2–3, mình cùng đẩy!”

    Tiếng máy bay quay đầu.

    Một đồng đội hét lên:

    “Nó quay lại rồi!!!”

    Nhưng không ai chạy.

    Họ biết:
    Nếu chạy, xe sẽ bị bỏ lại
    Nếu xe bị bỏ lại, cả đoàn phía sau sẽ nguy hiểm

    🩸 Khoảnh khắc không thể quên

    “1… 2… 3!!!”

    Chiếc xe bắt đầu nhích lên.

    Đúng lúc đó —
    Một tiếng nổ chát chúa vang lên.

    Ánh lửa lóe sáng.

    Một đồng đội đứng bên cạnh cô Hòa ngã xuống… không kịp kêu một tiếng.

    Máu thấm đỏ đất.

    Cô Hòa choáng váng. Tai ù đi.
    Nhưng tay vẫn bám chặt vào thành xe.

    Cô hét trong nước mắt:

    “Đẩy tiếp! Xe phải đi!!!”

    Cuối cùng, chiếc xe cũng thoát khỏi hố bom.

    Tài xế nổ máy.
    Chiếc xe từ từ lăn bánh… rồi lao vào màn đêm.

    Sau đó, cô Hòa không rời vị trí.

    Bị thương ở tay, máu chảy nhưng cô vẫn:

    • Cầm đèn pin đứng giữa đường

  • Dẫn từng chiếc xe đi qua

  • Cho đến khi chiếc xe cuối cùng rời khỏi Đồng Bẩm.

    Nhiều năm sau, trong một buổi nói chuyện với học sinh, cô Hòa kể lại:

    “Chúng tôi sợ chứ… ai mà không sợ.
    Nhưng lúc đó không ai nghĩ cho mình.
    Chỉ nghĩ: xe phải đi, hàng phải tới… thì chiến sĩ ngoài kia mới sống được.”

    Cô dừng lại một chút, rồi nói nhỏ:

    “Đồng đội của tôi… đã nằm lại ở đó.
    Nhưng con đường thì chưa bao giờ được phép tắc.”

    Bạn cũng đang lưu giữ
    một câu chuyện lịch sử?

    Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

    Gửi câu chuyện của bạn
    CÂU CHUYỆN: “ĐÊM KHÔNG NGỦ Ở NGÃ BA ĐỒNG BẨM _THCS Hùng Sơn | Câu chuyện thời hoa lửa