Bài viết

Câu chuyện: Đêm Trường Sơn không ngủ - CDPI

Hà Tĩnh17/04/2026Hoàng Thị Hà (CDPI)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi sinh năm 1953, lớn lên giữa những năm tháng đất nước chìm trong khói lửa của Chiến tranh Việt Nam. Tuổi thơ của tôi không có nhiều ký ức yên bình — thay vào đó là tiếng còi báo động, là những lần chạy xuống hầm trú ẩn, là hình ảnh những đoàn người ra trận.

Năm tôi tròn 18 tuổi, tôi viết đơn tình nguyện gia nhập thanh niên xung phong. Ngày lên đường, làng tôi tiễn rất đông. Không ai nói nhiều, nhưng ánh mắt ai cũng hiểu: đi là có thể không trở về.

Mẹ tôi đứng ở cổng, tay nắm chặt vạt áo. Khi tôi bước tới, bà chỉ nói: “Con đi đi. Đừng quay đầu lại.”

Tôi hiểu, nếu quay lại, có lẽ tôi sẽ không đủ can đảm để đi tiếp.

Bước vào Trường Sơn Hành trình vào tuyến Đường Trường Sơn kéo dài nhiều ngày. Càng đi sâu, con đường càng hiểm trở. Núi chồng núi, rừng nối rừng. Không khí ẩm thấp, vắt và muỗi dày đặc.

Những ngày đầu, tôi gần như kiệt sức. Vai đeo ba lô nặng, chân phồng rộp, nhưng không ai than vãn. Ai cũng tự nhủ: mình không được yếu hơn người khác.

Công việc của chúng tôi là giữ cho con đường luôn thông suốt. Ban ngày, chúng tôi đào hầm, ngụy trang. Ban đêm, khi trời tối hẳn, mới bắt đầu làm việc chính: lấp hố bom, san đường, dẫn xe qua.

Có những đêm mưa rừng xối xả, đất nhão ra như bùn. Chúng tôi vừa làm vừa trượt ngã, người lấm lem từ đầu đến chân. Nhưng chỉ cần nghe tiếng xe từ xa, ai cũng đứng dậy, tiếp tục làm như chưa hề mệt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn