Bài viết

CÂU CHUYỆN : Đêm vượt sông của người giao liên

Hà Tĩnh15/04/2026Trần Thị Minh Hằng3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong giai đoạn Chiến tranh Việt Nam, có một người giao liên trẻ được giao nhiệm vụ đưa tài liệu mật từ một đơn vị ở bờ này sang căn cứ ở bờ bên kia con sông. Đây là tuyến liên lạc quan trọng, nên mọi hành động đều phải tuyệt đối bí mật.

Đêm hôm đó trời không trăng, gió thổi mạnh, mặt sông đen kịt và chảy xiết hơn mọi ngày. Người giao liên chỉ mang theo một gói tài liệu được bọc kỹ trong nilon, buộc chặt vào người. Trước khi đi, anh được dặn rất ngắn gọn: “Đi im lặng, không được để lộ vị trí, tài liệu phải đến nơi an toàn.”

Anh ngồi chờ đến khuya, khi mọi tiếng động xung quanh gần như biến mất, mới bắt đầu men ra bờ sông. Không có thuyền lớn, chỉ có một chiếc bè nhỏ tạm ghép bằng thân cây và dây rừng. Anh biết rằng nếu dùng thuyền máy hay đèn sáng, rất dễ bị phát hiện.

Khi bắt đầu đẩy bè xuống nước, dòng sông lạnh buốt khiến anh rùng mình. Mỗi nhịp chèo đều phải thật nhẹ để không tạo tiếng động. Ở giữa sông, nước chảy mạnh hơn dự đoán, chiếc bè liên tục chao đảo. Có lúc anh gần như bị cuốn lệch hướng, phải dùng tay giữ chặt dây buộc để không rơi xuống nước.

Giữa dòng sông tối đen, anh nghe xa xa có tiếng động cơ máy bay tuần tra. Anh lập tức nằm thấp xuống, gần như ép người vào bè, không dám thở mạnh. Khoảnh khắc đó kéo dài rất lâu, đến mức anh không biết thời gian trôi qua bao nhiêu phút.

Khi tiếng động cơ dần xa, anh mới dám tiếp tục hành trình. Tay anh đã tê cứng vì lạnh, nhưng anh vẫn cố chèo từng chút một. Trong đầu anh chỉ có một ý nghĩ duy nhất: phải đưa được tài liệu đến nơi, dù thế nào cũng không được dừng lại.

Sau một thời gian dài vật lộn với dòng nước, cuối cùng anh cũng chạm được vào bờ bên kia. Nhưng khi bước lên, anh gần như không còn đứng vững. Quần áo ướt sũng, tay chân run lên vì lạnh, nhưng gói tài liệu vẫn an toàn.

Anh ngồi tựa vào gốc cây một lúc lâu để lấy lại sức. Không có ai chúc mừng, không có tiếng reo vui. Chỉ có tiếng rừng đêm và tiếng gió thổi qua tán lá. Nhưng với anh, đó là một trong những khoảnh khắc quan trọng nhất: nhiệm vụ đã hoàn thành.

Sau này, khi kể lại, anh chỉ nói đơn giản: “Lúc đó không nghĩ gì nhiều. Chỉ biết nếu mình dừng lại, nhiều người khác sẽ gặp nguy hiểm.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn