Cựu chiến binh

Câu chuyện đẹp về một người lính già

Năm 1977, khi tròn 20 tuổi và đang học lớp 12, chàng thanh niên Thái Minh Tuấn tự hào lên đường thực hiện nghĩa vụ quân sự, trở thành chiến sĩ công binh, làm nghĩa vụ quốc tế tại Campuchia. 4 năm sau, trong một lần làm nhiệm vụ phá gỡ bom mìn, anh bị thương nặng, đôi chân cứ teo dần rồi liệt hẳn, cuộc đời từ đấy gắn liền với chiếc xe lăn. Vượt lên nghịch cảnh, người lính ấy vẫn vẹn nguyên tinh thần lạc quan cách mạng. Đầu giường, ông Tuấn treo ảnh Bác Hồ, ảnh đại tướng Võ Nguyên Giáp, chiếc mũ

Tuyên Quang23/12/2025sưu tầm (sưu tầm)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Hiện cả gia đình ông Tuấn (vợ ông, vợ chồng con gái nhỏ và 2 cháu ngoại) sống trong căn nhà đơn sơ, cũ kỹ (số 9, Tăng Bạt Hổ, phường Bình Định), nhưng cả nhà đều thấy thoải mái tinh thần. Theo bà Nguyễn Thị Sáng (vợ ông Tuấn), vợ chồng bà đều có chung quan điểm sống, nên bà rất tôn trọng và ủng hộ quyết định của chồng.

Ông Tuấn tâm sự, tuy đôi chân tàn phế, cuộc đời gắn liền với chiếc xe lăn, nhưng mình may mắn hơn bao thế hệ cha anh đi trước và đồng đội đã vĩnh viễn nằm lại. Tưởng nhớ đồng đội, ông càng thấy mình hạnh phúc khi được sống giữa thời bình, trong vòng tay yêu thương của gia đình, quê hương.

Kể về những dịp kỷ niệm ngày thương binh - liệt sĩ (27.7), các ngày lễ, Tết…, nhiều lần được lãnh đạo tỉnh, Sở LĐ-TB&XH, thị xã đến thăm, ông Tuấn bày tỏ cảm xúc: “Mỗi dịp như vậy, tôi xúc động lắm và thầm nghĩ còn biết bao người có công khác trong tỉnh cũng nhận sự tri ân, chăm lo ấy. Với tôi, chính sách đền ơn đáp nghĩa của Nhà nước dành cho người có công là rất ý nghĩa, nên việc không nhận hỗ trợ xây hay sửa nhà, và được cả gia đình tôi thống nhất, khi nhà vẫn còn ở được, sử dụng được, thì đó cũng như mình tiết kiệm vậy. Vì đất nước ta còn nghèo, phần hỗ trợ của tôi xin dành cho những người khó khăn hơn, coi như một cách chung vai cùng đất nước”.

Bài, ảnh: SAO LY

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn