CÂU CHUYỆN ĐẸP VỀ NGƯỜI LÍNH ĐẶC CÔNG QUẢ CẢM HUỲNH ĐỨC NỮA VÀ NỮ Y TÁ TẬN TỤY CAO THỊ HOA
Giữa những đổi thay của quê hương Điện Bàn – vùng đất giàu truyền thống cách mạng – vẫn còn đó những con người đã dành trọn tuổi xuân cho Tổ quốc, âm thầm nhưng bền bỉ, để lại cho thế hệ hôm nay một di sản vô giá về lòng yêu nước và sự hy sinh. Trong số ấy, câu chuyện về người lính đặc công dũng cảm Huỳnh Đức Nữa và nữ y tá tận tụy Cao Thị Hoa ở khối phố Ngân Châu, P.Điện Ngọc, TX.Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam cũ (nay là P.Điện Bàn Đông, TP.Đà Nẵng) là một minh chứng sâu sắc cho tinh thần kiên cường của những con người “xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước”.
Một thời tuổi trẻ dưới làn bom đạn
Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, nhưng mỗi khi nhắc lại những năm tháng chiến tranh, đôi mắt của ông Huỳnh Đức Nữa vẫn ánh lên vẻ rắn rỏi, xen lẫn những nỗi niềm khó nói thành lời. Thuở ấy, tuổi trẻ của ông – cũng như bao thanh niên Điện Bàn – tràn đầy nhiệt huyết, tình yêu nước và khát vọng bảo vệ quê hương... Ông gia nhập lực lượng đặc công, đơn vị được xem là “mũi nhọn thép” của chiến trường, nơi mỗi nhiệm vụ đều là sự đối mặt trực tiếp với cái chết. Những trận đánh trong rừng sâu, những đêm luồn lách giữa vòng vây địch, những lần phá ấp chiến lược hay đánh sập cứ điểm… tất cả tạo nên một thời kỳ mà lòng dũng cảm được thử lửa từng ngày.
Và cũng chính trong một trận đánh ác liệt, ông Nữa đã bị trúng đạn, buộc phải chấp nhận mất đi cả hai chân. Người ta dễ dàng gọi đó là “mất mát”, nhưng chính ông lại xem đó là “cái giá để giành lại hòa bình cho đồng bào”.
Bản lĩnh người lính - sức mạnh vượt lên nghịch cảnh
Trở về sau chiến tranh, cuộc sống của một thương binh đặc biệt khó khăn. Mất đôi chân, sức khỏe suy giảm, sinh hoạt phụ thuộc hoàn toàn vào người khác. Nhưng điều khiến ai cũng khâm phục ở ông Huỳnh Đức Nữa là tinh thần bất khuất của người lính đặc công chưa bao giờ tắt.
Ông tập đi bằng tay, tập tự làm mọi việc, từ những điều nhỏ nhất như dịch chuyển trong nhà cho đến những công việc hằng ngày. Ông không để thương tật ngăn mình sống có ích. Trong ánh mắt người dân khối phố Ngân Châu, ông là biểu tượng của nghị lực, của sự lạc quan, của ý chí “tàn nhưng không phế”. Không chỉ vượt qua nỗi đau thể xác, ông còn luôn giữ trong lòng sự khiêm nhường, không bao giờ kể công. Đối với ông, “cả một thế hệ đã ngã xuống, mình còn sống là hạnh phúc rồi”.
Nữ y tá Cao Thị Hoa – người gìn giữ sự sống giữa bom rơi đạn nổ
Nếu ông Nữa là hiện thân của tinh thần chiến đấu, thì bà Cao Thị Hoa, nay 78 tuổi, là hình ảnh của tấm lòng nhân ái trong chiến tranh. Bà từng là nữ y tá trong những bệnh xá dã chiến nơi rừng núi Quảng Nam – Đà Nẵng, nơi mỗi ngày đều là cuộc chạy đua giữa sự sống và cái chết. Những năm tháng ấy, bà cùng đồng đội chăm sóc thương binh trong điều kiện vô cùng thiếu thốn: thuốc men khan hiếm, chỗ nằm chỉ là những tấm võng, ánh sáng là ngọn đèn dầu leo lét, và trên đầu là tiếng đạn pháo đêm ngày.
Vậy mà bà Hoa vẫn kiên trì, tỉ mỉ trong từng vết thương, từng mũi tiêm, từng bữa cháo loãng dành cho thương binh. Không ít lần, bà phải che chắn cho bệnh nhân khi bom rơi gần, hoặc cõng thương binh băng rừng trong đêm tối để tránh bị phát hiện. Có những lúc mệt lả, bà vẫn đứng vững chỉ vì một suy nghĩ giản dị: “Còn người lính nào chưa qua khỏi, mình chưa được phép nghỉ”. Với ông Huỳnh Đức Nữa và nhiều chiến sĩ khác, bà không chỉ là y tá – bà là người mẹ hiền giữa chiến trường.
Tình người còn lại sau chiến tranh
Hòa bình lập lại, những người như ông Nữa và bà Hoa mang theo bao vết thương tinh thần lẫn thể xác trở về đời sống bình yên. Họ sống âm thầm trong cộng đồng, không hào nhoáng, không ồn ào. Nhưng chính sự bình dị ấy lại làm cho câu chuyện của họ trở nên xúc động hơn bao giờ hết.
Ngày nay, ở tuổi xế chiều, ông bà vẫn giữ phong thái đôn hậu, chân chất của người dân Điện Bàn. Họ thường kể cho lớp trẻ nghe về những ngày tháng gian khổ – không phải để tô vẽ chiến tranh, mà để nhắc nhở thế hệ sau biết trân trọng hòa bình, biết sống tử tế, biết yêu quê hương.
Một khúc tráng ca sống mãi với thời gian
Cuộc đời của người lính đặc công quả cảm Huỳnh Đức Nữa và nữ y tá tận tụy Cao Thị Hoa là bản anh hùng ca không cần nhạc. Họ là nhân chứng sống, là bài học lịch sử không sách vở nào có thể diễn đạt trọn vẹn. Họ đại diện cho lòng kiên trung. Họ đại diện cho sự hy sinh. Họ đại diện cho một thời mà cả dân tộc “quyết tử để Tổ quốc quyết sinh”. Trong nhịp sống hiện đại hối hả, nơi con người đôi khi bị cuốn theo vật chất và bộn bề, câu chuyện của ông bà giống như một ngọn lửa ấm, nhắc chúng ta rằng giá trị lớn nhất của cuộc sống chính là tình người, là lòng biết ơn, là những hy sinh thầm lặng để đất nước được bình yên.
Chúng ta – những thế hệ hôm nay và mai sau - xin được cúi đầu trước những cống hiến đó. Cúi đầu trước sự kiên cường của ông Huỳnh Đức Nữa. Cúi đầu trước tấm lòng nhân hậu của bà Cao Thị Hoa. Cúi đầu trước những con người làm nên hòa bình./.



