Cựu chiến binh

Câu chuyện: Điểm tựa thiêng liêng từ nếp nhà sàn

"Giữa chảo lửa Quảng Trị tàn khốc, khi cơ thể mang đầy thương tích và ranh giới giữa sự sống và cái chết chỉ tính bằng gang tấc, hình bóng người vợ hiền cùng ba đứa con thơ nơi nếp nhà sàn bản Kham chính là chiếc phao cứu sinh níu giữ cuộc đời người lính Vi Văn Chói. Câu chuyện là một góc nhìn đầy xúc động về tình yêu gia đình hòa quyện cùng tình yêu Tổ quốc, trở thành thứ vũ khí tinh thần vô giá giúp người chiến sĩ thương binh chiến thắng tử thần để tìm đường trở về."

Thanh Hóa16/09/2026Xã Tam Thanh (Xã Tam Thanh)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa hè năm 1972, khi đặt bút ký vào tờ giấy tình nguyện nhập ngũ, người lính Vi Văn Chói mang một tâm thế khác hẳn với những chàng trai mười chín, đôi mươi tự do tự tại. Gửi lại sau lưng anh là bản Kham yên bình, là người vợ trẻ tần tảo và ba đứa con thơ dại còn chưa thạo tiếng cười nói. Bước vào chiến trường Quảng Trị dưới màu áo Sư đoàn 312, giữa những trận mưa bom rải thảm cày nát từng gốc cây, ngọn cỏ, hành trang quý giá nhất anh giấu chặt trong túi áo ngực, ngay phía trên nhịp đập con tim, là chiếc ảnh nhỏ bạc màu của gia đình nhỏ.

Sự khốc liệt của chiến tranh không chỉ bào mòn thể xác mà còn thử thách tinh thần của con người đến tận cùng. Chứng kiến đồng đội ngã xuống quá nhiều, có những lúc nằm dưới hầm sâu nghe tiếng pháo dội long trời lở đất, nỗi nhớ nhà len lỏi vào tâm trí anh như một thứ biệt dược xoa dịu đi cái khét lẹt của thuốc súng. Mỗi lần cận kề hiểm nguy, anh lại lật mở bức ảnh, ngắm nhìn khuôn mặt dịu hiền của vợ và đôi mắt trong veo của ba đứa con. Anh tự hứa với lòng mình, dù trong bất kỳ hoàn cảnh nào, anh cũng phải sống, phải trở về để tự tay dắt các con đi qua những triền đồi bản Kham, để bù đắp cho người vợ những tháng ngày thanh xuân cô đơn chờ đợi.

Rồi ngày định mệnh ấy cũng đến trong một trận đánh giáp lá cà ác liệt nhằm giữ vững từng mét chiến hào. Một quả đạn pháo dội xuống ngay sát mép hầm, sức ép khủng khiếp hất văng anh Chói ra xa, đất đá và mảnh bom vùi lấp thân hình anh. Khi đồng đội bới đất đưa anh lên lán cứu thương dã chiến, anh đã rơi vào trạng thái hôn mê sâu do mất máu và chấn thương nặng. Giữa làn ranh mong manh của sinh tử, trong cơn sốt hầm hập và những cái rùng mình co thắt của cơ thể, ý thức của anh chập chờn giữa thực và mơ. Trong cõi mơ màng ấy, anh không thấy bom đạn, mà thấy bóng dáng người vợ đang bế đứa con nhỏ đứng dưới chân cầu thang nhà sàn bản Kham đón anh về. Tiếng gọi "Bố ơi!" ríu rít của các con như vang vọng từ đại ngàn, lay động từng tế bào đang lịm dần của người lính.

Chính khát vọng sống mãnh liệt, chính hơi ấm từ hậu phương xa xôi ấy đã trở thành một thứ phép màu định mệnh. Anh Chói run rẩy mở mắt, giành lại sự sống từ tay tử thần ngay trên giường bệnh dã chiến. Vết thương thể xác phải mất nhiều tháng trời điều trị tại hậu cứ Ninh Bình mới dần bình phục, nhưng vết thương tinh thần đã được chữa lành bằng niềm tin ngày đoàn tụ. Động lực thiêng liêng từ gia đình đã đưa người lính Sư 312 vượt qua "mùa hè đỏ lửa", tiếp thêm sức mạnh để anh đi trọn vẹn chiến dịch Hồ Chí Minh năm 1975, hoàn thành nghĩa vụ với non sông trước khi chính thức trở về, dang rộng vòng tay ôm lấy người vợ và ba đứa con yêu dấu dưới mái nhà sàn bản Kham năm nào.


Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn