Câu chuyện Đoàn xe 500 chiếc và bụi đỏ Đường 14
Chiến trường Tây Nguyên những năm 1970-1972 là một chảo lửa thực sự. Bác Phùng Trung Sảnh nhớ mãi những chuyến hành quân rầm rộ của đoàn xe gồm 500 chiếc, kéo dài như một con rồng khổng lồ bò trên Đường 14. Nhiệm vụ của đơn vị C12 là vận chuyển vũ khí, lương thực và cả quân nhu hỏa tốc để phục vụ cho các chiến dịch lớn. Đường 14 ngày ấy không bằng phẳng như bây giờ, nó là những lối mòn đầy ổ gà, ổ voi và lớp bụi đỏ bazan dày đặc.
Mỗi khi đoàn xe đi qua, bụi bốc lên mù trời, bám vào mặt, vào mũi, biến những người lính trẻ thành những "anh hề" với gương mặt đỏ quạch, chỉ còn đôi mắt là lấp lánh niềm tin. Lái xe trong đội hình 500 chiếc đòi hỏi sự tập trung cực độ. Chỉ cần một chiếc xe gặp sự cố hoặc bị bom đánh trúng là cả đoàn xe có nguy cơ bị tắc nghẽn, trở thành mục tiêu cho máy bay địch. Bác Sảnh kể rằng, có những đoạn đường hẹp đến mức bánh xe chỉ cách vực thẳm vài mươi centimet. Trong cabin nóng hầm hập, không có điều hòa, tiếng động cơ gầm rú át cả tiếng người gọi nhau, nhưng các anh vẫn giữ vững đội hình. Tinh thần "xe chưa qua, nhà không tiếc" không chỉ là khẩu hiệu mà là mệnh lệnh từ trái tim. Mỗi chuyến xe cập bến an toàn là một chiến công thầm lặng, tiếp thêm sức mạnh cho đồng đội đang trực tiếp chiến đấu ở mặt trận phía trước.



