Câu chuyện “Đồi 82 – Máu và hoa”
Ở vùng rừng Dương Minh Châu, nơi từng là căn cứ của lực lượng cách mạng miền Nam, có một ngọn đồi sau này được gọi là “Đồi 82”. Trong nhiều trận càn lớn của quân Mỹ và chính quyền Sài Gòn, rất nhiều chiến sĩ đã chiến đấu đến hơi thở cuối cùng để bảo vệ căn cứ.
Có những chiến sĩ tuổi chỉ mười tám đôi mươi:
Ban ngày đào công sự, tải đạn.
Ban đêm hành quân xuyên rừng.
Bị thương vẫn không rời trận địa.
Người dân địa phương kể lại rằng có một thương binh bị thương rất nặng nhưng vẫn xin đồng đội:
“Đừng lo cho tôi, giữ trận địa trước đã.”
Sau trận đánh, nhiều người đã nằm lại mãi mãi trong rừng Tây Ninh. Đồng đội và nhân dân chôn cất các anh tạm bên những gốc cây, lấy lá rừng phủ lên. Sau hòa bình, hài cốt được quy tập về Nghĩa trang Liệt sĩ Đồi 82 — nơi hiện nay nhiều người đến thắp hương tưởng niệm.


