Câu chuyện: Đồng chí Đỗ Hữu Thạnh – Người chiến sĩ giữ chốt Vàm Hồ
Câu chuyện: Đồng chí Đỗ Hữu Thạnh – Người chiến sĩ giữ chốt Vàm Hồ
Câu chuyện: Đồng chí Đỗ Hữu Thạnh – Người chiến sĩ giữ chốt Vàm Hồ
Tháng 3 năm 1969, chiến trường Vĩnh Hòa đang trong những ngày ác liệt nhất. Sau nhiều thất bại, địch huy động lực lượng lớn mở các cuộc càn quét vào vùng căn cứ cách mạng nhằm tiêu diệt lực lượng vũ trang và phá vỡ phong trào quần chúng.
Tại khu vực Vàm Hồ, một vị trí có ý nghĩa quan trọng đối với việc bảo vệ hành lang hoạt động của cách mạng, đồng chí Đỗ Hữu Thạnh được giao nhiệm vụ cùng một số đồng đội chốt giữ trận địa.
Đỗ Hữu Thạnh là chiến sĩ bộ đội địa phương huyện. Đồng đội nhớ đến anh bởi vóc người rắn rỏi, ít nói nhưng rất gan dạ. Trong chiến đấu, anh luôn là người nhận phần khó khăn về mình.
Trước ngày diễn ra trận đánh, nhận được tin địch chuẩn bị mở cuộc càn lớn, nhiều người lo lắng vì lực lượng ta quá mỏng.
Đồng chí Thạnh bình tĩnh nói:
— Mình giữ được một ngày là dân mình an toàn thêm một ngày.
Câu nói giản dị ấy khiến mọi người thêm quyết tâm.
Sáng hôm sau, tiếng pháo địch dội xuống Vàm Hồ dữ dội. Đất trời rung chuyển bởi những loạt đạn từ xa bắn tới.
Sau đợt pháo kích, nhiều chiếc trực thăng xuất hiện trên bầu trời.
Từng tốp lính địch được đổ xuống các cánh đồng xung quanh.
Chúng chia thành nhiều mũi tiến về phía trận địa của ta.
Tại chốt chiến đấu, đồng chí Đỗ Hữu Thạnh cùng các đồng đội vẫn bình tĩnh chờ đợi.
Anh liên tục quan sát hướng tiến quân của địch.
Khi khoảng cách đủ gần, anh ra hiệu nổ súng.
Những loạt đạn bất ngờ làm đội hình địch rối loạn.
Nhiều tên phải nằm rạp xuống ruộng.
Bị chống trả quyết liệt, địch gọi thêm trực thăng và hỏa lực chi viện.
Bom đạn trút xuống quanh trận địa.
Khói bụi mù mịt.
Có lúc đất đá văng đầy người.
Nhưng đồng chí Thạnh vẫn kiên cường bám công sự.
Một đồng đội bị thương ở tay.
Anh lập tức bò đến kéo đồng đội vào nơi an toàn rồi tiếp tục chiến đấu.
Suốt nhiều giờ liền, tổ chốt của anh đã ghìm chân được lực lượng địch đông gấp nhiều lần.
Cuộc càn quét không đạt được mục tiêu như chúng mong muốn.
Khi trời về chiều, địch buộc phải rút bớt quân khỏi khu vực.
Trận địa Vàm Hồ vẫn được giữ vững.
Sau trận đánh, người dân quanh vùng kéo đến thăm hỏi các chiến sĩ.
Một cụ già xúc động nói:
— Nhờ các chú mà xóm làng còn bình yên.
Đồng chí Đỗ Hữu Thạnh chỉ cười hiền:
— Bảo vệ dân là nhiệm vụ của chúng tôi.
Nhiều năm sau ngày đất nước thống nhất, những người từng sống ở Vàm Hồ vẫn nhớ về trận chống càn năm ấy.
Họ nhớ đến hình ảnh người chiến sĩ bộ đội địa phương kiên cường giữa mưa bom bão đạn, luôn đặt sự an toàn của nhân dân lên trên hết.
Câu chuyện về đồng chí Đỗ Hữu Thạnh không chỉ là câu chuyện của một trận đánh, mà còn là biểu tượng cho tinh thần quả cảm của những người chiến sĩ Vĩnh Hòa trong thời hoa lửa: sẵn sàng chiến đấu và hy sinh để giữ từng tấc đất quê hương
.


