Bài viết

Câu chuyện dựa trên lời kể của cựu chiến binh Lê Xuân Khuynh sau thời gian ông tham gia chiến đấu, bảo vệ Tổ quốc

Hưng Yên01/01/2026Lê Yến Bình.3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Lê Xuân Khuynh hiện đang sinh sống tại thôn Yên Vĩnh, xã Triệu Việt Vương, tỉnh Hưng Yên.

Những năm tháng chiến tranh ác liệt, ký ức của ông nội tôi, một người lính đã đi qua bom đạn, vẫn luôn hiện lên rõ ràng như mới ngày hôm qua. Mỗi lần ngồi bên hiên nhà, nhìn xuống vết sẹo dài nơi bắp chân, ông lại kể cho tôi nghe về một buổi chiều tang thương nơi chiến trường, khi ông chứng kiến đồng đội mình ngã xuống ngay trên chiếc xe hành quân.

Ông vào bộ đội khi còn rất trẻ. Ông bảo lúc đó chỉ có một mong muốn duy nhất: đất nước mình hết giặc, quê hương yên bình. Năm ấy, đơn vị của ông được lệnh hành quân gấp qua một đoạn đường rừng gập ghềnh. Mấy anh em ngồi sát nhau trên thùng xe,lòng đầy lo lắng, nhưng ai cũng cố cười để động viên nhau. Ông kể: “Lúc ấy, xe đang lăn bánh thì bỗng nghe một tiếng nổ xé toạc cả cánh rừng. Chỉ thấy ánh chớp loé lên, đất đá bay mù mịt. Chúng bắn vào đúng thùng xe bọn ông.” Khói bụi chưa kịp tan thì tiếng kêu đau đớn đã vang lên. Ông quay lại và thấy người đồng đội ngồi ngay sau mình,người chỉ vừa mới nhập ngũ, tuổi còn rất trẻ, đã gục xuống. Chiếc mũ cối của anh bị hất văng, máu loang nhanh trên bộ quân phục màu xanh. “Ông chỉ kịp nắm lấy tay nó, mà tay nó cứ lạnh dần”, ông kể . Nó còn cố nói: ‘Ráng mà sống, mà chiến đấu.” “Rồi nó đi luôn trên tay ông.”, ông rưng rưng. Vừa hoảng loạn vừa đau đớn, ông định kéo chiến sĩ ấy xuống xe thì bất ngờ một mảnh đạn găm thẳng vào bắp chân. Ông khụy xuống, cảm giác nóng rát lan khắp người. Nhưng giữa tiếng súng liên hồi, ông vẫn gắng bò tới chỗ đồng đội để che chắn thi thể anh khỏi đợt tấn công tiếp theo. Những người còn sống vội nhảy khỏi xe, kéo ông vào vệ đường. Ông nhớ rõ lúc đó chỉ thấy chân mình tê dại, máu chảy ướt dọc ống quần. Đồng đội phải dùng dao găm rạch miếng vải, lấy cành cây làm nẹp và cõng ông chạy xuyên rừng suốt gần một giờ mới đến điểm tập kết. “Đau thì đau lắm,” ông nói, “nhưng cái đau nhất là nhìn nó hy sinh mà ông không làm gì được.” Mảnh đạn trong chân ông không lấy ra được hết, một phần nhỏ vẫn nằm đó đến tận bây giờ. Mỗi khi trái gió trở trời, ông lại nhức nhối, như thể vết thương năm xưa đang sống dậy cùng ký ức về người đồng đội cũ và những người đã nằm lại.

Sau khi ra viện, ông trở về đơn vị và tiếp tục chiến đấu cho đến ngày đất nước hòa bình. Nhưng trong trái tim ông, buổi chiều định mệnh ấy mãi mãi là nỗi ám ảnh. Ông bảo: “Không phải ông sợ chết… mà ông sợ nhất là không thể đưa anh em về với gia đình họ.”

Mỗi lần nghe ông kể lại, tôi càng hiểu rõ giá trị của hai chữ hòa bình. Đằng sau nó là xương máu, là những mất mát thầm lặng của biết bao con người như ông tôi, những người lính đã sống, chiến đấu để giữ gìn Tổ quốc. Câu chuyện của ông không chỉ là hồi ức chiến tranh, mà là bài học về sự hy sinh, tình đồng đội và lòng kiên cường. Đó là niềm tự hào mà tôi luôn mang theo trong cuộc sống hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn