CÂU CHUYỆN ĐƯỢC KỂ QUA GIẤC MƠ
Một giấc mơ lặp đi lặp lại nhiều năm sau chiến tranh, nơi người lính gặp lại đồng đội đã hy sinh, để từ đó hé lộ những điều chưa từng được nói ra khi còn sống.
Sau chiến tranh, tôi mới hiểu rằng có những ký ức không chịu nằm yên trong trí nhớ. Ban ngày, chúng im lặng. Nhưng ban đêm, khi con người yếu đuối nhất, chúng trở về qua những giấc mơ.
Tôi có một giấc mơ như thế. Nó không đến dồn dập, cũng không thường xuyên. Nhưng hễ xuất hiện, nó lại giống nhau đến kỳ lạ, như thể ai đó đang cố kể cho tôi một câu chuyện mà khi còn sống, họ chưa kịp nói.
Trong giấc mơ, tôi luôn thấy mình đứng ở bờ sông Thạch Hãn. Không có bom đạn. Không có tiếng pháo. Dòng sông lặng lẽ, nước trôi chậm, đục màu phù sa. Trời tối mờ mờ, không rõ là chạng vạng hay sắp sáng.
Từ bên kia sông, từng người một bước sang. Họ đi rất chậm, rất nhẹ, như sợ làm động mặt nước. Tôi nhận ra họ ngay, dù nhiều khuôn mặt đã nhòa đi theo năm tháng. Tùng. Dũng. Hòa. Những người đã nằm lại ở Thành cổ.
Họ không nói gì. Chỉ nhìn tôi. Ánh mắt không trách móc, không oán hờn. Chỉ là một sự bình thản đến đau lòng.
Tôi muốn gọi tên họ, nhưng cổ họng nghẹn lại. Tôi muốn hỏi họ có lạnh không, có đau không, có hối tiếc điều gì không. Nhưng trong giấc mơ, tôi không thể nói.
Cuối cùng, chính họ là người lên tiếng.
“Chúng tao ổn rồi.”
Giọng nói rất khẽ, như gió thổi qua bãi lau. Nhưng tôi nghe rõ từng chữ.
Họ bảo tôi đừng day dứt nữa. Đừng tự hỏi vì sao mình sống còn họ thì không. Trong giấc mơ, Tùng – thằng lính trẻ nhất tiểu đội – cười với tôi, nụ cười hiền lành như ngày còn sống. Nó nói: “Nếu đổi lại, tao cũng muốn mày sống.”
Tôi tỉnh dậy, mồ hôi ướt đẫm lưng áo. Tim đập mạnh, như vừa đi qua một chặng đường rất dài. Ngoài kia, trời đã sáng. Tiếng gà gáy. Tiếng xe cộ. Cuộc sống bình thường tiếp tục.
Nhưng tôi biết, giấc mơ ấy không phải chỉ là mơ. Nó là cách ký ức tự tìm đường trở về. Là lời nhắn gửi muộn màng của những người đã nằm lại, để người còn sống biết rằng: sự hy sinh của họ không cần được trả giá bằng nỗi day dứt suốt đời.


