Câu Chuyện : Hà Nội Những ngày không quên
Tôi là một chiến sĩ tự vệ của Hà Nội trong những ngày đông năm 1946. Mỗi khi nhớ lại, tim tôi vẫn còn rung lên như nghe lại tiếng súng năm nào. Đêm 19 tháng 12 năm ấy, khi Hồ Chí Minh kêu gọi toàn quốc kháng chiến, chúng tôi hiểu rằng: chiến tranh đã thật sự bắt đầu. Thủ đô Hà Nội – nơi yên bình với những con phố quen thuộc – bỗng chốc trở thành chiến trường. Ngay trong đêm, chúng tôi cùng người dân dựng chiến lũy. Bàn ghế, giường tủ, bao cát… tất cả được mang ra chắn đường. Có nhà còn đục tư
Tôi là một chiến sĩ tự vệ của Hà Nội trong những ngày đông năm 1946. Mỗi khi nhớ lại, tim tôi vẫn còn rung lên như nghe lại tiếng súng năm nào.
Đêm 19 tháng 12 năm ấy, khi Hồ Chí Minh kêu gọi toàn quốc kháng chiến, chúng tôi hiểu rằng: chiến tranh đã thật sự bắt đầu.
Thủ đô Hà Nội – nơi yên bình với những con phố quen thuộc – bỗng chốc trở thành chiến trường.
Ngay trong đêm, chúng tôi cùng người dân dựng chiến lũy. Bàn ghế, giường tủ, bao cát… tất cả được mang ra chắn đường. Có nhà còn đục tường để tạo lối đi bí mật sang nhà bên cạnh. Cả khu phố như biến thành một pháo đài.
Tôi nhớ rõ buổi sáng đầu tiên nổ súng. Tiếng súng vang lên khắp nơi. Địch dùng xe tăng tiến vào phố. Chúng tôi nấp sau chiến lũy, chờ chúng đến gần rồi bất ngờ nổ súng.
Khói súng mù mịt. Tiếng người hô, tiếng đạn bay, tiếng nhà đổ… tất cả hòa vào nhau.
Có lần, địch tràn vào một ngôi nhà. Chúng tôi phải chiến đấu ngay trong từng căn phòng. Khi hết đạn, chúng tôi dùng cả lựu đạn, thậm chí dùng cả gạch đá để chống lại.
Những ngày sau đó, cuộc chiến càng ác liệt. Ban ngày địch tấn công, ban đêm chúng tôi phản công. Có những đêm, chúng tôi không ngủ, chỉ tranh thủ chợp mắt một chút rồi lại tiếp tục chiến đấu.
Lương thực dần cạn, nước uống thiếu thốn, nhưng không ai bỏ vị trí. Người dân vẫn âm thầm tiếp tế cho bộ đội. Có bà mẹ già mang cơm, có em nhỏ làm liên lạc. Ai cũng góp sức bảo vệ Thủ đô.
Tôi nhớ nhất là hình ảnh một người bạn của mình. Trong một trận đánh, anh bị thương nặng. Trước khi nhắm mắt, anh nắm tay tôi và nói:
– Phải giữ được Hà Nội…
Câu nói ấy theo tôi suốt cuộc đời.
Sau 60 ngày đêm chiến đấu, chúng tôi nhận lệnh rút lui để bảo toàn lực lượng. Rời Hà Nội, ai cũng nghẹn ngào. Nhưng chúng tôi tin rằng, một ngày nào đó sẽ trở lại.



