Câu chuyện Hà Văn Ánh
TIẾNG HÁT GIỮA CHIẾN TRƯỜNG
Chiều muộn ở Điện Biên Phủ, sau một đợt tiến công căng thẳng, chiến trường tạm lắng trong khoảnh khắc hiếm hoi. Khói súng còn vương trong không khí, mùi thuốc đạn ngai ngái quyện cùng mùi đất ẩm. Trong chiến hào ngoằn ngoèo, những người lính tranh thủ ngồi dựa lưng vào vách đất, lau vội mồ hôi và bùn đất bám đầy trên khuôn mặt.
Sự mệt mỏi hiện rõ trong từng ánh mắt. Nhiều ngày liền thiếu ngủ, thiếu ăn, cơ thể ai cũng rã rời. Nhưng khi sự im lặng vừa bao trùm, bỗng có một giọng hát trầm ấm vang lên từ cuối chiến hào. Đó là một chiến sĩ trẻ, quê ở vùng đồng bằng, cất tiếng hát “Tiến quân ca” – bài hát mà anh đã thuộc lòng từ những ngày đầu tham gia cách mạng.
“Đoàn quân Việt Nam đi, chung lòng cứu quốc…”
Ban đầu chỉ là một giọng đơn lẻ, nhưng rồi như có một sợi dây vô hình kéo mọi người lại gần nhau, từng người một hòa giọng theo. Tiếng hát lan dọc theo chiến hào, vượt qua những ụ đất đổ nát, vang lên giữa chiến trường còn ngổn ngang bom đạn.
Tiếng hát không lớn, không trọn vẹn, có lúc bị ngắt quãng bởi những cơn ho, bởi hơi thở gấp gáp của người vừa trở về từ tuyến lửa. Nhưng chính sự mộc mạc ấy lại khiến bài ca trở nên thiêng liêng hơn bao giờ hết. Âm thanh ấy như át đi tiếng pháo vọng từ xa, xoa dịu những vết thương đang nhức nhối và xua tan nỗi lo sợ còn đè nặng trong lòng mỗi người.
Trong khoảnh khắc ấy, những người lính quên đi cái lạnh, quên đi cơn đói, quên đi cả hiểm nguy đang chực chờ phía trước. Họ nhớ về quê hương với mái nhà tranh, con đường làng rợp bóng tre, nhớ về mẹ, về vợ, về những đứa con còn thơ dại. Và hơn hết, họ nhớ đến lý do đã đưa mình đến nơi này – lý do để chiến đấu và hy sinh vì độc lập của Tổ quốc.
Người chỉ huy đứng lặng im nghe tiếng hát của anh em. Ông không ngăn lại, dù biết rằng bất cứ lúc nào máy bay địch cũng có thể quay lại. Ông hiểu rằng, trong những giờ phút căng thẳng nhất, tinh thần còn quan trọng hơn cả súng đạn. Tiếng hát ấy chính là liều thuốc tinh thần quý giá, giúp bộ đội lấy lại sức mạnh trước khi bước vào trận đánh mới.
Khi bài hát kết thúc, chiến hào lại trở về với sự yên tĩnh ban đầu. Nhưng nét mệt mỏi trên gương mặt mỗi người dường như đã dịu đi. Ánh mắt họ sáng hơn, bàn tay siết chặt súng hơn. Không ai bảo ai, tất cả đều sẵn sàng cho mệnh lệnh tiếp theo.
Ít phút sau, tiếng pháo của ta lại vang lên, báo hiệu giờ xung phong đã đến. Những người lính đứng dậy, chỉnh lại quân trang, nhìn nhau gật đầu. Trong tim họ, giai điệu “Tiến quân ca” vẫn còn vang vọng, như lời nhắc nhở rằng họ đang bước đi trên con đường của cả dân tộc.
Giữa mưa bom bão đạn năm 1954, tiếng hát giữa chiến trường không chỉ là một khúc ca, mà là biểu tượng của niềm tin, của ý chí quật cường và tinh thần lạc quan cách mạng. Chính niềm tin ấy đã giúp quân và dân ta vượt qua mọi gian khổ, làm nên chiến thắng Điện Biên Phủ “lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu”.


