CÂU CHUYỆN “HAI BÀN TAY”
Câu chuyện “Hai bàn tay” kể về năm 1911, khi Nguyễn Tất Thành quyết định ra đi tìm đường cứu nước. Trước khi lên đường, khi được hỏi lấy tiền đâu để đi, Người đã xòe hai bàn tay và nói sẽ lao động để tự nuôi sống mình và tiếp tục hành trình. Trong suốt thời gian ở nước ngoài, Người đã làm nhiều công việc khác nhau, vượt qua khó khăn, thiếu thốn để tìm con đường giải phóng dân tộc. Câu chuyện thể hiện ý chí, nghị lực và tinh thần tự lập của Bác Hồ.

HAI BÀN TAY VÀ HÀNH TRÌNH CỦA MỘT NGƯỜI THANH NIÊN YÊU NƯỚC
Sài Gòn, những ngày đầu tháng 6 năm 1911.
Không khí tại Bến Nhà Rồng vẫn diễn ra như thường lệ. Những con tàu lần lượt cập bến, người lao động tất bật với công việc, hàng hóa được vận chuyển lên xuống giữa bến cảng. Giữa khung cảnh ấy, có một người thanh niên Việt Nam mới 21 tuổi đang chuẩn bị bắt đầu một hành trình mà lúc ấy có lẽ không ai có thể đoán được sẽ làm thay đổi lịch sử dân tộc.
Người thanh niên ấy tên là Nguyễn Tất Thành.
Không mang theo một khoản tiền lớn, không có một tổ chức đứng phía sau, cũng không biết trước mình sẽ gặp những gì trên hành trình phía trước. Thứ mà Nguyễn Tất Thành có là lòng yêu nước, khát vọng tìm một con đường mới để giúp đồng bào và một ý chí mạnh mẽ.
Câu chuyện về quyết tâm ấy được nhắc lại qua một cuộc trò chuyện giữa Nguyễn Tất Thành và người bạn của mình, anh Lê.
Trước đó, trong thời gian ở Sài Gòn, hai người đã trở thành những người bạn thân thiết. Một hôm, trong lúc đi dạo, Nguyễn Tất Thành bất ngờ hỏi bạn:
Anh Lê, anh có yêu nước không?
Câu hỏi khiến người bạn có phần ngạc nhiên, nhưng anh vẫn trả lời rằng tất nhiên là có.
Nguyễn Tất Thành tiếp tục hỏi:
Anh có thể giữ bí mật không?
Sau khi nhận được câu trả lời đồng ý, Nguyễn Tất Thành mới nói về dự định của mình. Anh muốn ra nước ngoài, muốn tận mắt xem các nước khác làm việc như thế nào, tìm hiểu cuộc sống của họ và sau đó trở về giúp đồng bào Việt Nam.
Đó là một quyết định rất lớn đối với một người thanh niên mới 21 tuổi.
Nghe vậy, người bạn lo lắng hỏi một câu rất thực tế:
Nhưng chúng ta lấy đâu ra tiền mà đi?
Nguyễn Tất Thành không trả lời bằng những lời dài dòng. Anh chỉ đưa hai bàn tay của mình lên và nói rằng đây chính là tiền. Hai người sẽ làm việc, sẽ làm bất cứ công việc gì để có thể sống và tiếp tục hành trình.
Hai bàn tay ấy không có tiền bạc, không có tài sản đáng giá. Nhưng với Nguyễn Tất Thành, đôi bàn tay của người lao động chính là phương tiện để bắt đầu.
Câu trả lời giản dị ấy thể hiện một suy nghĩ rất rõ ràng. Nếu không có điều kiện, thì tự mình lao động. Nếu con đường phía trước khó khăn, thì tìm cách vượt qua. Nếu chưa biết tương lai sẽ như thế nào, thì vẫn phải bắt đầu từ những việc mình có thể làm.
Sau cuộc trò chuyện ấy, người bạn của Nguyễn Tất Thành cuối cùng không đủ can đảm để thực hiện chuyến đi. Còn Nguyễn Tất Thành vẫn giữ nguyên quyết định của mình.
Ngày 2 tháng 6 năm 1911, Nguyễn Tất Thành xin làm việc trên con tàu Amiral Latouche Tréville đang chuẩn bị rời cảng Sài Gòn để đi Pháp. Khi gặp thuyền trưởng, anh được hỏi có thể làm công việc gì.
Nguyễn Tất Thành trả lời rằng mình có thể làm bất cứ công việc gì.
Cuối cùng, anh được nhận vào làm phụ bếp trên tàu.
Ngày 3 tháng 6 năm 1911, Nguyễn Tất Thành bắt đầu công việc trên tàu với tên Văn Ba.
Hai ngày sau, ngày 5 tháng 6 năm 1911, con tàu rời Bến Nhà Rồng.
Trên con tàu đang từ từ rời khỏi bến cảng, người thanh niên Việt Nam ấy bắt đầu một hành trình dài. Phía sau là quê hương, là những người thân và cuộc sống quen thuộc. Phía trước là biển cả rộng lớn và một tương lai hoàn toàn chưa biết trước.
Nhưng Nguyễn Tất Thành vẫn quyết định ra đi.
Chuyến đi ấy không phải là một chuyến du lịch. Đó là hành trình tìm hiểu thế giới để tìm một con đường có thể giúp dân tộc thoát khỏi cảnh mất nước.
Trong những năm sau đó, Nguyễn Tất Thành đã phải lao động và trải qua nhiều hoàn cảnh khác nhau. Hai bàn tay từng được giơ lên trong cuộc trò chuyện với người bạn năm nào thực sự đã trở thành đôi bàn tay lao động trong hành trình của Người.
Điều đáng chú ý trong câu chuyện này không chỉ nằm ở việc một người thanh niên đã rời quê hương. Điều quan trọng hơn là cách Nguyễn Tất Thành đối diện với khó khăn.
Khi người khác nhìn thấy vấn đề về tiền bạc, Người nhìn thấy khả năng lao động.
Khi người khác lo lắng về những điều chưa biết, Người lựa chọn tìm hiểu.
Khi con đường phía trước chưa rõ ràng, Người vẫn quyết tâm bước đi.
Hai bàn tay trong câu chuyện vì thế không chỉ là hai bàn tay của một người lao động. Đó còn là biểu tượng cho ý chí tự lập, nghị lực và quyết tâm theo đuổi một mục tiêu lớn.
Ngày hôm nay, khi nhìn lại sự kiện Nguyễn Tất Thành rời Bến Nhà Rồng năm 1911, chúng ta có thể hiểu vì sao hình ảnh hai bàn tay lại trở thành một chi tiết đáng nhớ trong câu chuyện về hành trình tìm đường cứu nước.
Một người thanh niên chỉ có hai bàn tay trắng nhưng mang theo một khát vọng lớn.
Một con tàu rời bến.
Một hành trình bắt đầu.
Và từ chuyến đi ấy, Nguyễn Tất Thành từng bước tìm hiểu thế giới, tiếp tục hoạt động cách mạng và sau này trở thành Chủ tịch Hồ Chí Minh.
Câu chuyện Hai bàn tay để lại cho thế hệ trẻ hôm nay một bài học sâu sắc. Trong cuộc sống, không phải lúc nào chúng ta cũng có đầy đủ điều kiện để bắt đầu. Có những lúc chúng ta sẽ gặp khó khăn, thiếu thốn hoặc thất bại. Nhưng nếu có mục tiêu đúng đắn, biết tự lập, chăm chỉ lao động và kiên trì theo đuổi điều mình tin tưởng, chúng ta vẫn có thể từng bước tiến về phía trước.
Đối với học sinh, bài học ấy có thể bắt đầu từ những điều rất nhỏ. Đó là tự giác học tập, không ngại khó khi gặp một bài toán khó, biết sửa chữa lỗi sai, có trách nhiệm với công việc của mình và không dễ dàng bỏ cuộc khi gặp thử thách.
Hơn một thế kỷ đã trôi qua kể từ ngày con tàu rời Bến Nhà Rồng. Thời gian có thể làm thay đổi cảnh vật, những con tàu và thành phố, nhưng câu chuyện về hai bàn tay của người thanh niên Nguyễn Tất Thành vẫn còn được nhắc lại.
Bởi đôi khi, điều quyết định một con người có thể đi được bao xa không nằm ở việc họ đang có bao nhiêu, mà nằm ở việc họ có đủ ý chí để bắt đầu hay không.
Ngày ấy, Nguyễn Tất Thành bắt đầu bằng hai bàn tay.
Và phía sau hai bàn tay ấy là cả một khát vọng lớn lao dành cho đất nước và nhân dân.



