CÂU CHUYỆN HÀNH QUÂN TRƯỜNG SƠN TRONG MƯA BOM
Câu chuyện kể lại một đêm hành quân trên tuyến đường Trường Sơn trong mưa bom ác liệt, qua lời hồi ức của người lính quê Thái Bình – nơi từng bước chân đi là một lần đối diện với cái chết, nhưng cũng là nơi ý chí và niềm tin của người lính được tôi luyện đến tận cùng.
Trong ký ức của tôi, Trường Sơn những năm chiến tranh không chỉ là một dãy núi trùng điệp trên bản đồ. Trường Sơn khi ấy là một chiến trường khổng lồ, nơi mỗi tấc đất đều thấm mồ hôi, máu và ý chí của người lính. Con đường mòn xuyên rừng, tưởng chừng chỉ vừa một người bước, lại là mạch máu sống còn nối hậu phương lớn miền Bắc với tiền tuyến miền Nam.
Đêm hôm ấy, đơn vị tôi bắt đầu hành quân khi trời vừa sập tối. Mưa rừng Trường Sơn đổ xuống nặng hạt, lạnh buốt, từng giọt xuyên qua tán lá rơi thẳng vào cổ áo. Đất đỏ nhão ra, trơn trượt như bôi mỡ. Mỗi bước đi đều phải gồng mình giữ thăng bằng. Ba lô nặng trĩu lương thực, đạn dược, vai ai cũng hằn sâu vết dây đeo, rát bỏng. Thế nhưng đội hình vẫn lặng lẽ tiến lên, không một tiếng than thở.
Giữa rừng già, chỉ nghe tiếng mưa rơi, tiếng dép cao su bám đất và hơi thở nặng nhọc của những người lính trẻ. Ai cũng ướt sũng, rét run, nhưng trong lòng đều hiểu: chậm một bước là tiền tuyến thiếu một phần sống.
Bất chợt, tiếng máy bay gầm rú xé toang màn đêm.
“Máy bay địch!”
Tiếng hô khẽ nhưng dứt khoát vang lên. Chỉ trong tích tắc, cả đoàn nhanh chóng tản ra hai bên đường, lao xuống những hầm trú ẩn đã được chuẩn bị từ trước. Tôi vừa kịp chui vào hầm thì loạt bom đầu tiên trút xuống. Mặt đất rung lên dữ dội, tưởng chừng nứt vỡ. Ánh chớp lửa lóe sáng cả cánh rừng, tiếp đó là những tiếng nổ long trời, đất đá và cây cối bị hất tung lên không trung.
Trong hầm, hơi đất ẩm trộn lẫn mùi khói bom khiến lồng ngực như bị bóp nghẹt. Có người nắm chặt khẩu súng, có người nhắm mắt thì thầm gọi tên mẹ, tên quê hương Thái Bình xa xôi. Bom nổ dồn dập, hết loạt này đến loạt khác, như muốn xóa sổ cả cánh rừng.
Thế nhưng giữa tiếng chết chóc ấy, điều lạ lùng là không ai hoảng loạn. Chúng tôi đã quá quen với Trường Sơn – nơi cái chết luôn ở rất gần, nhưng niềm tin thì chưa bao giờ vơi cạn.
Khi loạt bom cuối cùng im tiếng, chỉ còn lại tiếng mưa rơi lộp bộp và tiếng côn trùng rả rích. Từ các hầm trú ẩn, từng người lần lượt bò lên. Ánh đèn pin nhỏ xíu quét qua những gương mặt lấm lem bùn đất. Bỗng có tiếng gọi khẽ:
“Có người bị thương!”
Một chiến sĩ nằm bất động bên gốc cây đổ. Đồng đội chạy tới. May mắn, anh chỉ bị choáng, trán rách toạc, máu chảy ướt cả mặt. Không ai nói nhiều. Một người rút băng cá nhân, người khác đỡ anh ngồi dậy.
“Đi tiếp được không?” – tiểu đội trưởng hỏi.
Anh nhìn quanh, hít sâu một hơi rồi đáp gọn:
“Được. Còn chân là còn đi.”
Câu nói ngắn gọn ấy vang lên giữa rừng già, nghe bình thản mà rắn rỏi đến lạ. Không khẩu hiệu, không hô hào, nhưng đủ để cả đội hình đứng dậy và tiếp tục bước.
Đoàn quân lại lên đường. Con dốc trước mặt dựng đứng, trơn trượt. Người đi trước ngã, người phía sau đỡ. Có đoạn phải bám vào rễ cây mà leo, có đoạn lội suối nước dâng ngang ngực, dòng nước lạnh cắt da. Áo quần ướt sũng, rét run, nhưng ánh mắt ai cũng hướng về phía trước.
Chúng tôi hiểu rất rõ: mỗi giờ chậm trễ là tiền tuyến thiếu đạn, thiếu lương thực, thiếu cả niềm hy vọng.
Gần sáng, đơn vị dừng chân nghỉ ngắn bên một sườn núi. Sương mù dày đặc bao phủ, che kín mọi dấu vết hành quân. Một chiến sĩ mở ba lô, lấy ra mấy nắm cơm đã nguội lạnh, chia cho đồng đội. Cơm khô cứng, ăn nghẹn cổ, nhưng ai cũng cố nuốt. Ăn để còn sức mà đi, để tiếp tục con đường chưa biết ngày về.
Nhiều năm đã trôi qua, nhưng mỗi khi nhớ lại đêm hành quân ấy, tôi vẫn thấy Trường Sơn hiện lên rõ ràng: mưa bom, rừng tối, và những bước chân không dừng lại. Chính trên con đường khốc liệt ấy, người lính đã đi bằng cả tuổi trẻ, lòng yêu nước và niềm tin sắt đá.
Chúng tôi hiểu một điều rất giản dị:
chỉ cần Trường Sơn còn người đi, thì đất nước nhất định sẽ đến ngày thống nhất.


