Câu chuyện hòa bình về Anh hùng Nguyễn Ngọc Bình – Người chiến sĩ đặc công kiên cường
Tác giả: Nguyễn Thị Thu Hà
Trong lịch sử đấu tranh giành độc lập và bảo vệ Tổ quốc, có những con người đã dành những năm tháng đẹp nhất của tuổi trẻ cho đất nước. Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Nguyễn Ngọc Bình là một trong những người như thế. Sinh năm 1930, quê ở xã Đại Hiệp, huyện Đại Lộc, tỉnh Quảng Nam – Đà Nẵng, ông nhập ngũ tháng 12 năm 1948. Từ một chiến sĩ trinh sát trong kháng chiến chống thực dân Pháp, Nguyễn Ngọc Bình từng bước trưởng thành và trở thành cán bộ chỉ huy của Tiểu đoàn 409 đặc công thuộc Quân khu 5.
Trong những năm kháng chiến chống Pháp, Nguyễn Ngọc Bình hoạt động tại nhiều chiến trường như Quảng Nam, Tây Nguyên và Khánh Hòa. Công việc trinh sát đòi hỏi sự bình tĩnh, mưu trí và tinh thần trách nhiệm cao. Sau khi tập kết ra Bắc năm 1955, ông nhận nhiệm vụ trở lại miền Nam. Từ năm 1955 đến năm 1961, ông hoạt động tại cơ quan Khu ủy Khu 5, thực hiện nhiều nhiệm vụ như bảo vệ, liên lạc, vận chuyển và xây dựng cơ sở. Những năm tháng ấy giúp ông gắn bó sâu sắc với đồng đội và nhân dân, đồng thời tôi luyện bản lĩnh của một người cán bộ cách mạng.
Từ năm 1961, Nguyễn Ngọc Bình hoạt động trong lực lượng đặc công và trực tiếp chỉ huy nhiều trận đánh. Trong trận Đắc Hà ngày 30 tháng 8 năm 1961, ông đã thể hiện sự quyết đoán và dũng cảm, góp phần tạo điều kiện để đơn vị hoàn thành nhiệm vụ. Đến trận Núi Diêm ở Đức Phổ, Quảng Ngãi, tháng 11 năm 1964, ông trực tiếp tham gia trinh sát trong điều kiện khó khăn, giúp đơn vị chuẩn bị phương án tác chiến chu đáo. Những chiến công ấy cho thấy phẩm chất nổi bật của ông: bình tĩnh trước thử thách, chủ động trong công việc và luôn đặt nhiệm vụ chung lên trên lợi ích cá nhân.
Một dấu mốc đáng nhớ trong cuộc đời chiến đấu của Nguyễn Ngọc Bình là trận đánh tại sân bay Chu Lai ngày 22 tháng 3 năm 1966. Với sự chuẩn bị kỹ lưỡng và khả năng tổ chức chỉ huy, đơn vị do ông chỉ huy đã hoàn thành nhiệm vụ được giao. Qua những năm tháng chiến đấu, ông được đồng đội đánh giá là người cán bộ có bản lĩnh, quyết đoán, đoàn kết và tận tình giúp đỡ đồng chí, đồng đội. Tháng 12 năm 1966, ông được Quân khu 5 công nhận là ngọn cờ đầu “Cán bộ 3 giỏi”: chỉ huy giỏi, chiến đấu giỏi và xây dựng đơn vị giỏi. Ngày 17 tháng 9 năm 1967, ông được tặng thưởng Huân chương Quân công Giải phóng hạng Nhì và danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Giải phóng.
Nhìn lại cuộc đời Anh hùng Nguyễn Ngọc Bình, điều để lại nhiều suy ngẫm không chỉ là những chiến công trong chiến tranh mà còn là tinh thần trách nhiệm, lòng dũng cảm và sự gắn bó với đồng đội, nhân dân. Những người như ông đã góp phần làm nên lịch sử bằng sự hy sinh và cống hiến của cả một thế hệ.
Ngày nay, khi đất nước được sống trong hòa bình, câu chuyện về Nguyễn Ngọc Bình càng nhắc nhở thế hệ trẻ biết trân trọng giá trị của cuộc sống bình yên. Hòa bình không phải điều tự nhiên mà có; đó là thành quả được vun đắp bởi biết bao thế hệ đã chịu đựng gian khổ, hy sinh và cống hiến cho Tổ quốc. Vì vậy, tưởng nhớ những người đi trước không chỉ là nhắc lại những năm tháng chiến tranh, mà còn là biết sống có trách nhiệm hơn với hiện tại: chăm chỉ học tập, đoàn kết, yêu thương con người và góp sức xây dựng quê hương, đất nước ngày càng tốt đẹp. Câu chuyện của Anh hùng Nguyễn Ngọc Bình vì thế không chỉ thuộc về quá khứ, mà còn là lời nhắc nhở hôm nay về giá trị thiêng liêng của hòa bình.



