câu chuyện hoa lửa (13)
câu chuyện hoa lửa
Ở một bản làng nằm giữa những dãy núi trùng điệp, có một người đàn ông tên Hoàng Văn Túc sinh năm 1987. Ông là người giản dị, sống bằng nghề lao động và luôn được bà con trong bản quý mến.
Từ khi còn trẻ, Hàm đã quen với công việc vất vả. Ban ngày ông lên nương làm ruộng, phát cỏ, trồng ngô. Khi chiều xuống, ông lại trở về căn nhà nhỏ của mình, nơi có một lò rèn cũ mà cha ông để lại.
Mỗi khi ông nhóm lửa, than trong lò đỏ rực. Khi chiếc búa nện xuống thanh sắt nóng, những tia lửa bắn tung ra trong không trung tối dần của buổi chiều. Bọn trẻ trong bản thường đứng nhìn rồi reo lên:
“Hoa lửa! Hoa lửa bay rồi!”
Những tia lửa nhỏ ấy sáng lên trong chốc lát, giống như những bông hoa rực rỡ giữa bóng tối.
Ông Hàm thường mỉm cười và nói với lũ trẻ:
“Muốn có hoa lửa, phải có lửa nóng và sức người. Cuộc sống cũng vậy, phải cố gắng thì mới có kết quả.”
Nhờ lò rèn của ông, người trong bản có dao phát nương sắc, cuốc làm đất chắc, và liềm gặt lúa bền. Ông không bao giờ tính tiền quá nhiều. Có người nghèo đến nhờ sửa đồ, ông chỉ cười và nói:
“Giúp nhau là được rồi.”
Nhiều năm trôi qua, cuộc sống trong bản dần thay đổi. Đường sá tốt hơn, nhiều đồ dùng được mang từ nơi khác đến. Nhưng lò rèn của Hoàng Văn Túc vẫn còn đỏ lửa mỗi buổi chiều.
Một hôm, cậu con trai nhỏ hỏi ông:
“Bố ơi, sao bố vẫn giữ lò rèn này?”
Ông nhìn những tia lửa bay lên trong ánh hoàng hôn rồi nói chậm rãi:
“Vì mỗi hoa lửa là một phần của cuộc đời bố. Khi lò rèn còn sáng, bố biết mình vẫn còn làm được điều có ích.”
Từ đó, mỗi khi đi ngang qua nhà ông, người trong bản vẫn thấy ánh lửa đỏ và những tia hoa lửa bay lên lấp lánh trong chiều muộn.
Và câu chuyện về Hoàng Văn Túc – người đàn ông sinh năm 1987 vẫn được nhắc đến như hình ảnh của sự chăm chỉ, chân thành và bền bỉ, giống như những hoa lửa nhỏ luôn sáng lên giữa núi rừng


