Người có công giúp đỡ cách mạng

câu chuyện hoa lửa (2)

câu chuyện hoa lửa

05/03/2026Đoàn xã Bằng Hành (Đoàn xã Bằng Hành)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mai Ngọc Sơn sinh năm 1954 ở một vùng quê nhỏ, nơi những cánh đồng lúa trải dài đến tận chân trời. Tuổi thơ của ông gắn với những buổi chiều chăn trâu, những con đường đất đỏ và tiếng gió thổi qua rặng tre.

Những năm tháng khó khăn của đất nước đã in dấu sâu đậm trong ký ức của Sơn. Đêm đêm, khi cả làng tắt đèn, người ta vẫn thấy những ánh lửa nhỏ bập bùng ngoài bờ ruộng. Đó là những bếp lửa của người dân thức khuya làm việc, và đôi khi là ánh lửa của những người lính đang canh gác.

Sơn thường ngồi nhìn những tia lửa bay lên từ đống rơm cháy. Chúng nhỏ bé, chớp sáng trong chốc lát rồi tan vào bóng tối. Nhưng trong mắt cậu bé năm ấy, những tia lửa ấy giống như những bông hoa đỏ rực đang nở trong đêm.

Từ đó Sơn gọi chúng là “hoa lửa.”

Nhiều năm trôi qua, Sơn lớn lên, rời quê để học tập và làm việc. Cuộc sống đưa ông đi qua nhiều nơi, gặp nhiều người và cũng trải qua không ít thử thách. Có những lúc khó khăn tưởng chừng không thể vượt qua.

Nhưng mỗi khi như vậy, ông lại nhớ đến những đêm quê xưa – khi những hoa lửa nhỏ bé vẫn bừng sáng giữa màn đêm tĩnh lặng.

Ông nhận ra rằng con người cũng giống như những tia lửa ấy. Dù nhỏ bé, dù chỉ cháy trong một khoảnh khắc, nhưng nếu biết thắp lên đúng lúc, nó có thể soi sáng cả một khoảng trời tối.

Một buổi tối nhiều năm sau, khi đã trở về thăm lại quê nhà, Sơn đứng bên bờ ruộng nhìn đống rơm đang cháy sau mùa gặt. Những tia lửa lại bay lên, lấp lánh trong gió.

Ông mỉm cười.

Bởi ông hiểu rằng, trong cuộc đời mỗi người, sẽ luôn có những “hoa lửa” của hy vọng – nhỏ bé nhưng đủ để giữ ấm trái tim và thắp sáng con đường phía trước

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn