Người có công giúp đỡ cách mạng

câu chuyện hoa lửa (23)

câu chuyện hoa lửa

Tuyên Quang10/03/2026Đoàn xã Bằng Hành (Đoàn xã Bằng Hành)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở một bản làng nhỏ nằm giữa những dãy núi xanh và những con suối trong, có một người phụ nữ tên Ma Thị Luông, sinh năm 1953. Cả cuộc đời bà gắn bó với ruộng nương, gia đình và những buổi tối ấm áp bên bếp lửa.

Ngày còn trẻ, cuộc sống trong bản còn nhiều khó khăn. Bà Luông cùng chồng dậy từ rất sớm để lên nương trồng ngô, trồng lúa. Những ngày nắng gắt hay mưa lạnh, bà vẫn cần mẫn làm việc để nuôi các con khôn lớn.

Mỗi buổi tối khi trở về nhà, bà lại nhóm bếp nấu cơm. Khi những thanh củi khô cháy lên, từng tia lửa nhỏ bay lên trong không khí tối dần.

Những đứa trẻ trong nhà thường chỉ tay lên và nói:

“Nhìn kìa, hoa lửa!”

Bà Luông nhìn những tia lửa ấy rồi mỉm cười hiền hậu. Bà thường nói với các con:

“Đúng rồi, đó là hoa của ngọn lửa. Nhưng trong cuộc sống, hoa lửa còn là sự cố gắng của con người. Chỉ cần mình chăm chỉ, cuộc sống sẽ sáng lên.”

Những lời giản dị ấy theo các con của bà suốt những năm tháng trưởng thành.

Nhiều năm trôi qua, các con của Ma Thị Luông đã lớn lên và có gia đình riêng. Nhưng mỗi khi về thăm nhà, họ vẫn thích ngồi bên bếp lửa cũ, nghe bà kể lại những câu chuyện ngày xưa.

Một lần, người cháu nhỏ hỏi:

“Bà ơi, sao bà luôn chăm chỉ và vui vẻ như vậy?”

Bà Luông nhìn ngọn lửa đang cháy, những hoa lửa nhỏ bay lên lấp lánh rồi nhẹ nhàng nói:

“Vì bà tin rằng chỉ cần còn lửa trong lòng, cuộc sống sẽ luôn ấm áp.”

Giờ đây, dù tuổi đã cao, Ma Thị Luông – người phụ nữ sinh năm 1953 vẫn thích ngồi bên bếp lửa mỗi buổi chiều. Ánh lửa đỏ ấm chiếu lên gương mặt hiền từ của bà, và những hoa lửa vẫn bay lên trong đêm.

Đối với gia đình và người trong bản, bà giống như ngọn lửa ấm áp — lặng lẽ cháy suốt cuộc đời để mang lại tình yêu thương, sự bình yên và hy vọng cho những người xung quanh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn