Người có công giúp đỡ cách mạng

câu chuyện hoa lửa (24)

câu chuyện hoa lửa

Tuyên Quang10/03/2026Đoàn xã Bằng Hành (Đoàn xã Bằng Hành)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở một bản làng nhỏ giữa núi rừng yên bình, có một người phụ nữ tên Hoàng Thị Thảo, sinh năm 1936. Cuộc đời bà trải qua nhiều năm tháng khó khăn, nhưng bà luôn sống hiền hậu, chăm chỉ và được mọi người trong bản quý mến.

Ngày còn trẻ, cuộc sống trong bản còn thiếu thốn. Bà Thảo cùng gia đình làm nương rẫy từ sáng sớm đến khi mặt trời lặn sau núi. Những mùa mưa gió, những ngày đói kém đều đã đi qua trong sự kiên trì và chịu khó của bà.

Mỗi buổi tối, sau một ngày làm việc vất vả, bà lại nhóm bếp lửa để nấu cơm cho cả nhà. Khi củi cháy đỏ, những tia lửa nhỏ bay lên lấp lánh trong không khí tối.

Lũ trẻ trong nhà thường thích thú reo lên:

“Bà ơi, hoa lửa bay rồi!”

Bà Thảo nhìn những tia lửa ấy rồi mỉm cười hiền từ. Bà nhẹ nhàng nói:

“Đúng rồi, đó là hoa lửa. Khi lửa cháy, hoa mới nở. Con người cũng vậy, phải cố gắng thì cuộc sống mới sáng lên.”

Những lời nói giản dị ấy đã theo các con của bà suốt những năm tháng trưởng thành.

Thời gian trôi qua, các con của Hoàng Thị Thảo dần lớn lên, mỗi người có cuộc sống riêng. Nhưng mỗi khi trở về nhà, họ vẫn thích ngồi bên bếp lửa cũ, nghe bà kể chuyện ngày xưa.

Một buổi tối mùa đông, đứa cháu nhỏ hỏi bà:

“Bà ơi, điều gì làm bà luôn mạnh mẽ như vậy?”

Bà Thảo nhìn ngọn lửa đang cháy và những hoa lửa bay lên rồi chậm rãi nói:

“Vì bà luôn tin rằng chỉ cần còn lửa trong lòng, cuộc sống vẫn luôn có hơi ấm.”

Giờ đây, dù tuổi đã cao, Hoàng Thị Thảo – người phụ nữ sinh năm 1936 vẫn thích ngồi bên bếp lửa mỗi chiều. Ánh lửa đỏ chiếu lên gương mặt hiền hậu của bà, và những hoa lửa nhỏ vẫn bay lên lấp lánh trong đêm.

Đối với con cháu và những người trong bản, bà giống như một ngọn lửa ấm áp — âm thầm cháy suốt cả cuộc đời để mang lại tình yêu thương và sự bình yên cho gia đình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn