Bài viết

CÂU CHUYỆN HOA LỬA (240)

Ninh Bình16/05/2026NGUYỄN HƯƠNG QUỲNH (THPT A Hải Hậu)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong lịch sử chiến tranh Việt Nam, Lê Bá Dương là một nhân chứng tiêu biểu của những năm tháng “hoa lửa” tại Thành cổ Quảng Trị năm 1972. Ông từng là người lính trực tiếp tham gia chiến đấu trong cuộc chiến 81 ngày đêm bảo vệ Thành cổ Quảng Trị — một trong những trận chiến ác liệt nhất thời kháng chiến chống Mỹ.

Quê ở Hà Nam, khi còn rất trẻ, Lê Bá Dương đã lên đường nhập ngũ với tinh thần yêu nước và khát vọng bảo vệ Tổ quốc. Trong chiến tranh, ông cùng đồng đội phải sống giữa bom đạn dữ dội, thiếu thốn lương thực, thuốc men và luôn đối mặt với cái chết. Nhiều người lính đã mãi mãi nằm lại bên dòng Sông Thạch Hãn.

Sau chiến tranh, Lê Bá Dương trở thành một trong những người thường xuyên trở lại chiến trường xưa để tri ân đồng đội đã hy sinh. Ông được nhiều người biết đến qua những câu thơ xúc động:

“Đò lên Thạch Hãn xin chèo nhẹ
Đáy sông còn đó bạn tôi nằm…”

Hai câu thơ ngắn nhưng chứa đựng nỗi đau, sự mất mát và tình đồng đội thiêng liêng của những người lính năm xưa. Chúng đã trở thành biểu tượng khi nhắc đến ký ức chiến tranh Quảng Trị.

Câu chuyện của nhân chứng Lê Bá Dương giúp thế hệ hôm nay hiểu rõ hơn về sự hy sinh to lớn của cha anh trong “một thời hoa lửa”. Đồng thời nhắc nhở mỗi người phải biết trân trọng hòa bình, sống có trách nhiệm và biết ơn những người đã ngã xuống vì độc lập dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn