Người có công giúp đỡ cách mạng

câu chuyện hoa lửa (3)

câu chuyện hoa lửa

Tuyên Quang05/03/2026Đoàn xã Bằng Hành (Đoàn xã Bằng Hành)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Đàm Viết Khoa, sinh năm 1949, lớn lên ở một vùng quê nghèo nhưng yên bình. Tuổi thơ của ông gắn với những cánh đồng lúa xanh, con sông nhỏ uốn quanh làng và những buổi tối cả xóm quây quần bên bếp lửa.

Những năm tháng ấy không phải lúc nào cũng dễ dàng. Cuộc sống còn nhiều thiếu thốn, mùa màng có khi mất trắng vì bão gió. Nhưng trong ký ức của ông Khoa, những đêm đông bên bếp lửa vẫn luôn là khoảng thời gian ấm áp nhất.

Ông thường ngồi nhìn những tia lửa bay lên từ bếp củi. Chúng bắn tung ra, đỏ rực trong chốc lát rồi tan vào không trung. Với cậu bé Khoa khi ấy, những tia lửa ấy giống như những bông hoa nhỏ đang nở giữa màn đêm.

Cậu gọi chúng là “hoa lửa.”

Năm tháng trôi qua, cậu bé ngày nào đã trở thành một người đàn ông từng trải. Ông Khoa đã làm nhiều công việc khác nhau, trải qua những giai đoạn khó khăn của cuộc đời. Có những lúc tưởng như mọi thứ đều tối tăm và bế tắc.

Nhưng mỗi khi như vậy, ông lại nhớ đến hình ảnh hoa lửa trong bếp củi ngày xưa.

Những tia lửa tuy nhỏ bé, nhưng khi bùng lên lại mang theo hơi ấm và ánh sáng. Chúng nhắc ông rằng trong cuộc sống, dù khó khăn đến đâu, con người vẫn có thể thắp lên hy vọng bằng ý chí và lòng kiên trì.

Một buổi chiều cuối năm, khi đã ngoài bảy mươi tuổi, ông Khoa ngồi trước sân nhà nhìn đống rơm sau mùa gặt đang cháy. Những tia lửa lại bay lên, đỏ rực trong gió chiều.

Ông khẽ mỉm cười.

Bởi ông hiểu rằng cuộc đời mình cũng giống như những hoa lửa ấy — có lúc bùng cháy mạnh mẽ, có lúc chỉ le lói, nhưng luôn mang theo ánh sáng của niềm tin và nghị lực.

Và chừng nào còn giữ được ánh sáng ấy trong tim, con người sẽ luôn tìm thấy con đường của mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn