Câu chuyện hoa lửa
Năm 1966, cô sinh viên Y Hà Nội Đặng Thùy Trâm, 24 tuổi, viết đơn tình nguyện vào chiến trường B. Chị được phân về Bệnh xá Đức Phổ, Quảng Ngãi – nơi bom đạn cày xới ngày đêm. Bệnh xá chỉ là mấy túp lều tre, thiếu thuốc, thiếu cả bông băng. Địch càn liên tục. Nhưng chị Trâm vẫn mổ cứu thương dưới hầm, vừa phẫu thuật vừa nghe tiếng pháo rít qua đầu. Đêm nào chị cũng viết nhật ký. Không phải để than khổ, mà để giữ niềm tin: "Đời phải trải qua giông tố nhưng chớ cúi đầu trước giông tố... Cuộc đời của con người ta cũng vậy thôi, phải có gian khổ mới có hạnh phúc."_ Chị mơ về ngày hòa bình, về giảng đường đại học, về một đám cưới giản dị. Chị gọi những đồng đội hy sinh là "những bông hoa của núi rừng" – đẹp nhất, thơm nhất. Ngày 22/6/1970, địch càn vào bệnh xá. Để bảo vệ thương binh, chị Trâm một mình cầm súng chặn địch, hướng chúng đi lối khác. Chị hy sinh ở tuổi 27, khi trên tay vẫn còn cuốn nhật ký. Một lính Mỹ nhặt được cuốn nhật ký, định đốt đi. Nhưng người phiên dịch kịp ngăn: "Đừng đốt, trong đó có lửa". Ông giữ lại suốt 35 năm, rồi tìm cách trả về cho gia đình chị năm 2005. "Hoa lửa" còn cháy mãi Giờ đây _Nhật ký Đặng Thùy Trâm_ đã được in thành sách, dịch ra nhiều thứ tiếng. Cuốn sổ nhỏ ấy trở thành "ngọn lửa" thắp sáng cho bao thế hệ trẻ: sống tử tế, sống có lý tưởng, dám dấn thân. Thời hoa lửa là vậy đó: Khốc liệt đến mức có thể cướp đi một đời người ở tuổi 27. Nhưng cũng đẹp đến mức một cuốn nhật ký đã nhóm lên lửa tin yêu cho hàng triệu người sau chiến tranh.



