Bài viết

Câu Chuyện Hoa Lửa

Ninh Bình09/05/2026Nguyễn Thị Yến Nhi (Đoàn xã Bình Lục)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nắng tháng Tư vàng rực đổ xuống sân đình, nơi ông nội tôi đang ngồi trầm ngâm bên chén trà đặc. Cứ mỗi dịp 30/4, ông lại ít nói hơn thường lệ, đôi mắt đục mờ cứ nhìn xa xăm về phía chân trời, nơi có những ký ức mà thời gian chẳng thể nào xóa nhòa.

Ông kể, mùa xuân năm ấy, đoàn quân hành quân thần tốc tiến về Sài Gòn với một niềm tin cháy bỏng. Trong ba lô của ông, ngoài khẩu súng và vài phong lương khô, còn có một lá thư viết dở gửi cho người vợ trẻ ở quê nhà: "Hẹn em ngày chiến thắng, anh sẽ về dắt em đi xem pháo hoa". Những bước chân không mỏi vượt qua những cánh rừng cháy sém, những dòng sông đỏ ngầu phù sa và cả những làn mưa bom bão đạn của kẻ thù.

Trận đánh cuối cùng ở cửa ngõ thành phố diễn ra ác liệt. Ông nhớ như in hình ảnh Thành – người đồng đội thân nhất, người đã chia với ông nửa điếu thuốc lào trong đêm dừng chân bên suối. Khi tiếng súng vừa dứt, khi lá cờ giải phóng bắt đầu tung bay trên nóc dinh Độc Lập, Thành đã ngã xuống. Anh hy sinh khi tay vẫn còn chạm vào bức ảnh gia đình trong túi áo ngực. Giây phút ấy, niềm vui đại thắng hòa lẫn với những giọt nước mắt mặn chát của người lính vừa bước ra khỏi lằn ranh sinh tử.

Giờ đây, khi phố phường đã rực rỡ cờ hoa, những tòa nhà cao chọc trời mọc lên trên những hố bom xưa, ông nội tôi vẫn giữ thói quen thắp một nén nhang cho những người bạn không kịp thấy ngày độc lập. Ông bảo: "Chiến tranh không phải là những con số, chiến tranh là những khoảng trống không gì lấp đầy được trong lòng người ở lại".

Ngày 30/4 với ông không chỉ là ngày hội toàn dân, mà còn là ngày để nhắc nhớ rằng, cái giá của hòa bình hôm nay được đổi bằng thanh xuân và máu xương của cả một thế hệ. Nhìn vào đôi mắt rưng rưng của ông, tôi hiểu rằng mình đang được sống trong những ngày tháng mà cha ông đã phải dùng cả cuộc đời để mơ ước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn