Người có công giúp đỡ cách mạng

câu chuyện hoa lửa

câu chuyện hoa lửa

Tuyên Quang05/03/2026Đoàn xã Bằng Hành (Đoàn xã Bằng Hành)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Gió đêm thổi qua rừng tre, mang theo mùi khói súng còn vương lại sau trận đánh chiều nay. Trên nền trời đen thẳm, những đốm lửa nhỏ từ bếp của đơn vị bập bùng như những cánh hoa đỏ đang nở trong đêm.

Nam ngồi tựa lưng vào gốc cây, tay vẫn nắm chặt khẩu súng đã theo anh suốt mấy năm trời. Ánh lửa hắt lên gương mặt còn rất trẻ, nhưng ánh mắt lại sâu và lặng như đã đi qua quá nhiều mất mát.

Bên kia bếp lửa, Lâm khẽ nói:

– Hôm nay chúng ta giữ được làng rồi.

Nam không trả lời ngay. Anh nhìn về phía con đường đất dẫn xuống cánh đồng. Ban chiều, nơi đó còn đỏ lửa đạn. Bây giờ chỉ còn tiếng côn trùng và mùi đất ẩm sau cơn mưa.

– Nhưng Hòa… – Nam nói nhỏ – Hòa không về nữa.

Cả nhóm lặng đi.

Hòa là người hay cười nhất đơn vị. Mỗi lần hành quân mệt, cậu lại kể chuyện quê, chuyện dòng sông có bãi ngô vàng và mùa gặt thơm mùi rơm mới. Không ai nghĩ một người như vậy lại nằm lại trên sườn đồi chiều nay.

Một cơn gió thổi qua làm đám lửa bùng lên cao. Những tia lửa bay lên trời như những cánh hoa đỏ.

Lâm nhìn theo rồi nói chậm rãi:

– Người ta gọi những tia lửa đó là hoa lửa. Nó cháy lên rất nhanh… nhưng ánh sáng của nó thì không mất.

Nam siết chặt tay.

Trong khoảnh khắc ấy, anh bỗng hiểu điều Hòa từng nói trước khi ra trận:

“Có thể tụi mình chỉ là những đốm lửa nhỏ… nhưng khi cháy cùng nhau, cả bầu trời sẽ sáng.”

Đêm ấy, Nam không ngủ.

Anh ngồi gác bên bìa rừng, nhìn về phía chân trời nơi làng quê đang chìm trong bóng tối. Nhưng ở đâu đó, trong trí tưởng tượng của anh, những bông hoa lửa vẫn đang nở – nở từ lòng đất, từ khát vọng của những người trẻ chưa bao giờ chịu khuất phục.

Và anh biết:
Ngày mai, họ sẽ lại bước tiếp.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn