Cựu Thanh niên xung phong

Câu chuyện hoa lửa (8)

Ninh Bình18/04/2026Hoàng Văn Tộ (Đoàn xã Hải Hậu)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trời cuối đông năm ấy, miền Trung lạnh cắt da. Làng nhỏ bên sông gần sông Bến Hải chìm trong sương mù, chỉ còn tiếng gà gáy lẫn trong những đợt gió rít. Chiến tranh đã len vào từng mái nhà, từng bữa cơm, từng giấc ngủ.

An khi ấy mới tròn hai mươi. Trước ngày nhập ngũ, cậu chỉ là một chàng trai quen cày ruộng, thích thả diều trên cánh đồng. Nhưng rồi tin tức dồn dập từ chiến trường khiến An không thể đứng yên. Cậu lên đường, mang theo lời dặn của mẹ: “Đi đi con, giữ lấy đất mà sống cho ra người.”

Đơn vị của An hành quân dọc tuyến Đường Trường Sơn. Con đường không có tên trên bản đồ, chỉ có dấu chân người và vết bánh xe in sâu trong đất đỏ. Ban ngày, máy bay gầm rú trên đầu. Ban đêm, rừng tối đặc như mực, chỉ còn ánh đèn pin le lói và tiếng thì thầm của đồng đội.

Một lần, đơn vị nhận nhiệm vụ vận chuyển hàng qua khu vực gần cầu Hàm Rồng – nơi bị đánh phá dữ dội. Đêm ấy, bom rơi như mưa. Mặt đất rung lên từng hồi. An và đồng đội phải bò sát đất, từng mét một, kéo theo những thùng đạn nặng trĩu.

Giữa lúc hỗn loạn, một tiếng nổ lớn vang lên. Đất đá tung mù. Khi An mở mắt, cậu thấy người bạn thân nhất của mình – Hòa – nằm bất động. Máu thấm đỏ vai áo. Không kịp nghĩ nhiều, An lao tới, cõng Hòa trên lưng, lách qua những hố bom, tìm đường trở lại điểm tập kết.

“Đừng bỏ tao…” – Hòa thì thào.

“Không bao giờ.” – An đáp, giọng run nhưng chắc.

Họ đi trong bóng đêm, mỗi bước chân là một lần đánh cược với cái chết. Khi đến được nơi an toàn, An gần như kiệt sức. Nhưng Hòa đã được cứu. Nhiều năm sau, khi chiến tranh kết thúc, An trở về làng. Con sông vẫn chảy, cánh đồng vẫn xanh, nhưng nhiều người đã không còn nữa. Hòa sống sót, mang theo vết thương suốt đời, còn An thì mang theo ký ức.

Có những đêm, An ngồi trước hiên nhà, nhìn lên bầu trời yên tĩnh. Không còn tiếng bom, không còn ánh pháo sáng. Chỉ có tiếng gió và tiếng lòng.

“Thời hoa lửa” với An không phải là những trang sử hào hùng viết bằng lời lớn lao. Đó là khoảnh khắc cõng bạn giữa mưa bom, là lời hứa không bao giờ bỏ nhau, là tuổi trẻ đã cháy hết mình – để đổi lấy một ngày bình yên giản dị.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn